Cỏ Mùa Hè
  • CỎ
    • GIỚI THIỆU
    • PASS
    • LIÊN HỆ
  • TRUYỆN
    • CỎ HỒNG
    • CỎ XANH
    • CỎ NON
    • CỎ VÀNG
    • HẠT CỎ
  • BÌA
  • VẼ
  • TÀI NGUYÊN
    • BRUSH
    • PNG
    • FONT
  • BLOG
  • CỎ
    • GIỚI THIỆU
    • PASS
    • LIÊN HỆ
  • TRUYỆN
    • CỎ HỒNG
    • CỎ XANH
    • CỎ NON
    • CỎ VÀNG
    • HẠT CỎ
  • BÌA
  • VẼ
  • TÀI NGUYÊN
    • BRUSH
    • PNG
    • FONT
  • BLOG
  • CỎ HỒNG
  • CỎ XANH
  • PASS
Trước
Sau

Cố Ý Rung Động - Chương 8

  1. Cỏ
  2. TẤT CẢ TRUYỆN
  3. Cố Ý Rung Động
  4. Chương 8 - Ba năm trước (3)
Trước
Sau

[Ba năm trước]

Thật ra Hà An Văn không biết gì về những chuyện xảy ra sau khi cô ngất xỉu.

Bao gồm việc Tào Lịch bế cô chạy về phía chiếc xe việt dã, bao gồm việc khi toàn thân đau nhức, cô đã nắm lấy tay anh rồi dùng sức vặn, vặn đến nỗi mu bàn tay anh tím bầm, và cả những tiếng gọi bên tai của Tào Lịch: “Đừng ngủ, mở mắt ra. Hà An Văn, mở mắt ra…”

Cô mở mắt ra nhưng lại là trong mơ, trong mơ cô dựa vào vai Vương Bằng Trình, còn Vương Bằng Trình thì cứ gọi cô mãi: “Hà An Văn, mở mắt ra.”

Cô nghĩ rõ ràng mình đang mở mắt, bởi vì cô nhìn thế giới này rất rõ ràng, thế là đưa tay lên sờ mặt. Vừa sờ, cổ tay đau nhức tê dại, lúc này mới thật sự mở mắt ra.

Cô quan sát một hồi lâu, nhận ra căn phòng tường bong tróc này có lẽ là trạm xá địa phương.

Toàn thân Hà An Văn rã rời, Trịnh Lâm đến thăm liền đỡ cô dậy. Trịnh Lâm cũng không rõ Hà An Văn đến đây bằng cách nào, hai người ghép những thông tin rời rạc lại với nhau, chỉ rút ra được kết luận là đội cứu hộ đã đưa Hà An Văn vào bệnh viện.

Trịnh Lâm gọi bác sĩ đến, giọng nói của bác sĩ khác với tiếng phổ thông rất nhiều, xem ra nơi này thuộc vùng nông thôn, thậm chí có thể là một ngôi làng lạc hậu nào đó ở Tây Song Bản Nạp.

Trịnh Lâm giải thích: “Hôm đó đã muộn nên không tiện đi đường dài, vì vậy họ đưa chúng ta đến trại này tạm trú, căn cứ huấn luyện của họ… cũng ở gần đây.”

Cô ấy đưa cho cô một cốc nước, bên trong ngâm thứ trà thuốc đục ngầu: “Ban đầu định ở lại một đêm rồi đi, nhưng dù chị đã được chữa khỏi, nhưng không biết trình độ y tế ở đây có đáng tin cậy không, em đã nói với giáo sư và mọi người rằng sẽ đi muộn hai ngày, họ cũng đồng ý.”

Hà An Văn hỏi cô ấy: “Mọi người ở đâu?”

“Ở đây không có nhà cao tầng, đều là nhà nghỉ gia đình, điều kiện bình thường, ở tạm hai ngày thì không vấn đề gì.”

Hà An Văn không thích môi trường mất vệ sinh trong trạm xá, mùi ẩm mốc và những vết bẩn không rõ tên trên giường, nếu xuất hiện trong gia đình bình thường thì không sao, nhưng xuất hiện trong trạm xá thì khiến người ta liên tưởng đến đủ thứ.

Vì vậy, cô đề nghị xuất viện để ở nhà nghỉ, có việc thì quay lại, Trịnh Lâm không thân thiết với cô lắm nên cũng không quản nhiều, chỉ dặn dò vài câu rồi để mặc cô tìm một nhà nghỉ để ở.

Trại rất nhỏ, nhà nghỉ cũng không lớn, hai dãy nhà cấp bốn có sân, phòng ngoài làm nhà nghỉ, phòng trong để ở.

Khác với những ngôi nhà sàn truyền thống được bảo tồn nguyên vẹn ở khu du lịch, trong trại đều là những ngôi nhà mái ngói tường trắng hiện đại, ngoài việc xung quanh là những cây cao su thì cũng không khác gì vùng nông thôn bình thường. Hà An Văn định đi chụp ảnh phong cảnh nhưng cuối cùng lại tay không trở về, quyết định ở nhà nghỉ làm một bệnh nhân thực thụ.

Lúc cô hoàn toàn nằm nghỉ ngơi thì Tào Lịch mang hoa quả đến trạm xá, nhưng đã không còn thấy bóng dáng cô đâu nữa. Người dẫn đường đi cùng gọi điện thoại cho Hà An Văn hỏi địa chỉ, Hà An Văn cười nói đùa: “Đây gọi là lỡ mất nhau, chứng tỏ chúng ta không có duyên gặp mặt.”

Người dẫn đường kẹp điếu thuốc, phả khói về phía cửa sổ, cũng cười theo cô gái, chỉ riêng Tào Lịch cúi đầu nhìn túi chôm chôm đỏ rực như lửa, có chút không cười nổi.

Sau khi ra ngoài thì Tào Lịch chẳng đi đâu cả, đội cho anh nghỉ một ngày, anh lãng phí nửa ngày phơi nắng trên sườn dốc, buổi trưa bóc chôm chôm ăn thay cơm trưa đến nỗi vỏ đỏ rải đầy đất, rồi lại về ký túc xá ngủ trưa.

Anh không có lý do gì để đi thăm cô, bởi vì anh chỉ là một “người lính cứu hộ tình cờ gặp mặt, không quen biết” mà thôi, đến bệnh viện thăm đã là không bình thường rồi, lại còn tìm đến chỗ ở của người ta thì có vẻ hơi quá đáng.

Tào Lịch trở mình ngủ tiếp một giấc, lúc tỉnh dậy thì mặt trời đã ngả về tây, nghe thấy tiếng chim chiều về trên bầu trời, anh gối đầu lên tay nhìn chằm chằm lên trần nhà cho đến khi trời tối hẳn, bụng bắt đầu réo lên.

Tào Lịch đứng dậy đi ăn tối ở một quán bún trong bản, bản nhỏ quá, chỉ đi qua hai con hẻm là đến nhà nghỉ kia. Anh dừng lại ở đầu ngõ vài giây, sau đó đi về phía quán bún, vừa đi qua tiệm tạp hóa nhỏ thì cả bản bỗng tối om.

Anh nhìn về phía ngã tư tối đen như mực. Nơi này khá hẻo lánh, đường dây điện cũng rất cũ kỹ, thỉnh thoảng lại xảy ra sự cố chập điện do đường dây điện cũ bị ngấm nước, vào mùa mưa nhiều như xuân hè.

Tào Lịch chợt nảy ra một ý.

Người dân trong bản rất mê tín, hầu như nhà nào cũng đi thắp hương ở chùa gần đó, trong đội mỗi khi có nhiệm vụ quan trọng cũng có người đi cúng bái, vì vậy rất nhiều cửa hàng bán nến vàng cúng Phật.

── “Hồi nhỏ nhà tôi ở quê, có lần tôi bị lạc đường trên núi có mồ mả, sợ đến mức sốt li bì ba ngày ba đêm, nên thỉnh thoảng tôi rất sợ bóng tối.”

Tào Lịch mua nến, nhét vào túi rồi quay lại nhà nghỉ. Dọc đường rất tối, trong môi trường tầm nhìn hạn chế, thính giác trở nên cực kỳ nhạy bén. Tào Lịch có thể nghe thấy tiếng chó sủa ở xa rõ hơn cả tiếng thở, không lâu sau tiếng chó sủa ngừng lại, anh lại nghe thấy tiếng người nói chuyện thoang thoảng.

“Em cũng không biết, chắc là hai ngày nay… Đúng vậy, thật là xui xẻo.”

Những cây nến va vào nhau leng keng trong túi, Tào Lịch nhìn thấy một cái đầu thò ra từ khung cửa sổ đen ngòm trong đêm, mái tóc dài buông xõa trên vai phủ xuống lưng, ánh lên lấp lánh dưới ánh trăng xanh nhạt.

“Em không biết chỗ nào có nến, cũng không biết chủ nhà ở đâu… Thật sự rất đáng sợ, may mà hôm nay trăng tròn.”

Hà An Văn ngước nhìn bầu trời đầy sao, “Em rất muốn cho anh xem những ngôi sao ở đây, đẹp lắm! Đợi có điện lại em sẽ gửi ảnh cho anh…”

Tào Lịch hơi cúi đầu, rẽ vào cửa, lấy một cây nến ra châm lửa. Anh không nghe thấy tiếng nói chuyện điện thoại, nhưng có thể nhìn thấy bóng dáng đen hơn cả màn đêm, lay động ngoài cửa.

Hà An Văn đang nói chuyện điện thoại thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, lo lắng đi về phía cửa, Vương Bằng Trình hỏi cô là ai, cô cũng không trả lời được, lớn tiếng hỏi: “Ai đấy?”

Ngoài cửa không có ai trả lời, Hà An Văn nhất thời ngẩn người, không nghe thấy Vương Bằng Trình nói gì ở đầu dây bên kia, cầm lấy chân máy ảnh từng chút một đẩy cửa ra.

Ngoài cửa không có một ai, chỉ có một cây nến dính trên sàn gỗ, ngọn lửa cháy sáng rực, nhìn độ dài thì mới được thắp không lâu, trên đầu nến vẫn còn dấu vết mới cắt.

Vương Bằng Trình lại hỏi: “Ai đấy?”

Hà An Văn bẻ cây nến xuống, ánh nến chiếu sáng đồ đạc trong nhà, giọng nói cũng vui vẻ hơn nhiều: “Anh đoán xem ~”

“Ai vậy?”

Hà An Văn giơ cao cây nến, nụ cười tươi tắn rạng rỡ: “Hì hì, chủ nhà mang nến đến cho em…”

*

[Hiện tại]

Sáp nến nhỏ giọt, chưa kịp chạm đất đã uốn lượn đông cứng lại trên mép.

Hà An Văn hơi nghiêng đầu: “Có phải không?”

Tào Lịch im lặng hồi lâu, thậm chí không có một chút biểu cảm ám chỉ nào, chỉ chớp mắt hai cái.

Hà An Văn cũng cảm thấy câu hỏi của mình hơi đường đột, hơi ngại ngùng, lại có chút tự mình đa tình, cô giải thích: “Thật ra em chỉ hỏi bâng quơ thôi, em đã từng nhìn thấy loại nến này ở Tây Song Bản Nạp, dù sao thì em cũng chưa từng thấy nến vàng bao giờ.”

Tào Lịch ngập ngừng một chút: “Trong làng đó có rất nhiều nến vàng.”

Hà An Văn nghĩ lại, cũng đúng, sao có thể có người từ xa mang nến đến, lại còn im lặng như vậy, chắc chắn là chủ nhà rồi, câu hỏi này của cô thật sự là kỳ quặc.

Trước mắt cũng không biết nên tiếp tục chủ đề như thế nào, Hà An Văn làm bộ đứng dậy: “Hay là chúng ta… xuống lầu ăn cơm?”

Chưa kịp xoay người, vạt váy bỗng nhiên bị người ta kéo lại. Hà An Văn quay đầu lại, Tào Lịch ngẩng mặt lên, bóng dáng của cô bao trùm lấy anh, cô chẳng nhìn thấy gì cả: “Sao vậy?”

Tào Lịch kéo kéo vạt váy, Hà An Văn cảm thấy anh giống như một chú chó con vừa mới vào nhà, cẩn thận kéo kéo quần áo chủ nhân cầu vuốt ve, nhất thời có chút tình thương dâng trào, mỉm cười cúi người xuống: “Sao…”

Tào Lịch đột nhiên thẳng lưng hôn lên.

Hà An Văn có chút bất ngờ, may mà anh dùng một tay đỡ eo cô nên cô không bị ngã xuống vì chân mềm nhũn, cô chợt nghĩ, đây gọi là lòng tham không đáy, lại tổng kết đây gọi là nhà có chó dữ, cắn chủ nhân.

Hà An Văn nghĩ đông nghĩ tây, tầm mắt đột nhiên quay cuồng, lúc hoàn hồn thì mình đã bị Tào Lịch bế ngang, cô đẩy ngực anh một cái, dịu dàng đề nghị: “Xuống lầu ăn cơm nhé?”

Tào Lịch hừ hai tiếng: “Lên lầu ăn đi.”

*

Tào Lịch bị thương, tuy vết thương không nặng, đội vẫn đặc biệt cho anh nghỉ ba ngày.

Ba ngày nói dài không dài nói ngắn không ngắn, thời gian không đủ để đi hưởng tuần trăng mật, ở nhà thì lại quá lãng phí thời gian, Hà An Văn nghĩ hay là về nhà ăn một bữa cơm, Tào Lịch vốn đã đồng ý, kết quả có bạn học cũ rủ Tào Lịch ra ngoài tụ tập một bữa, kế hoạch về nhà đành phải lùi lại một ngày.

Vì là buổi gặp mặt toàn đàn ông, lại ăn ở quán ven đường, Tào Lịch không định dẫn Hà An Văn theo, nhưng Hà An Văn không yên tâm: “Lỡ như bọn họ ép rượu thì em còn có thể khuyên nhủ, bọn họ sẽ không làm khó phụ nữ đâu.”

Tào Lịch vừa mặc áo khoác vừa cười: “Đúng vậy, bọn họ toàn là đối với đồng giới thì như thổ phỉ, đối với người khác giới thì như quý ông.”

Anh thay một chiếc quần harem, mặc áo khoác da, đinh tán leng keng, trông vừa đẹp trai vừa không đáng tin cậy. Hà An Văn chưa từng thấy cách ăn mặc như vậy, trong ấn tượng anh nghiêm túc không hề nổi loạn, ăn mặc thế này mà đội thêm cái mũ lưỡi trai nữa thì có thể đi hát hiphop ở quán bar được rồi.

Hà An Văn nói: “Anh mặc bộ đồ này về đội, chắc bị giam tại chỗ luôn quá.”

Tào Lịch duỗi tay nhìn nhìn: “Quần áo cũ rồi, tốt nghiệp cấp ba là không mặc nữa, xem ra mấy năm nay anh cũng không cao lên.”

Hà An Văn bỗng thấy hơi lo lắng, người ta nói “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, cô không biết bạn cấp ba của Tào Lịch có phải là loại người hung dữ, đầu gấu hay không, bình thường cô luôn tránh xa những kẻ say xỉn lè nhè ngoài đường, không biết phải ứng phó với tình huống này như thế nào.

Sự thật chứng minh cô đã đánh giá thấp sự mài giũa của xã hội đối với con người, ba người đang đợi ở quán thịt nướng đều là những nhân viên văn phòng hiền lành, dưới lớp áo khoác rộng mở là chiếc bụng bia do ngồi lâu ngày, tay áo sơ mi xanh xám lộ ra cổ tay, thô bạo cọ xát vào cạnh bàn sần sùi.

Trước tiên Tào Lịch giới thiệu bạn học với Hà An Văn, sau đó cười hì hì giới thiệu cô với bạn học: “Đây là vợ tôi, cô ấy sợ tôi uống rượu nên nhất định phải đi cùng.”

Lý Nguyên, người thấp bé, nhiệt tình chào hỏi: “Chào chị dâu!”

Hà An Văn bị chú ý liền cảm thấy ngại ngùng, vội vàng kéo Tào Lịch ngồi xuống. Mọi người gọi món xong, vài chai rượu vàng xuống bụng, Hà An Văn cũng thoải mái hơn một chút, nghe mọi người kể chuyện vui hồi cấp ba.

Lý Nguyên uống rượu đến nỗi mặt đỏ bừng, nắm chặt cổ chai nói: “Chúng tôi đều rất ngưỡng mộ Tào Lịch, thật đấy, năm đó chẳng ai biết tầm quan trọng của việc học, chỉ biết lêu lổng qua ngày, chỉ có Tào Lịch là người duy nhất bắt đầu nỗ lực ở giai đoạn cuối, là người duy nhất trong nhóm chúng tôi thi đậu đại học.”

Người bên cạnh phụ họa: “Đúng đúng đúng, sau đó chúng tôi đến Nam Kinh thăm cậu ấy, trường học của cậu ấy thật sự rất lớn, tốt hơn cái trường rách nát của tôi nhiều.”

Hà An Văn hơi ngạc nhiên nghiêng đầu: “Anh cũng học ở Nam Kinh à?”

Tào Lịch dừng lại một chút: “Ừ, anh học ở quận Giang Ninh.”

Hà An Văn cười nói: “Vậy thì tiếc quá, em học ở quận Huyền Vũ, nhưng thật không ngờ đại học của chúng ta lại ở cùng một thành phố, biết đâu đã gặp nhau rồi cũng nên, cuối kỳ em thường đến chùa Vô Lâu cầu may mắn để không bị trượt môn.”

Có người chen vào: “Tào Lịch không thể đến đó được đâu, cậu ấy không tin mấy thứ này.”

Lý Nguyên phản bác: “Mẹ kiếp, các cậu không biết Tào Lịch có một lá bùa hộ mệnh đeo rất lâu rồi sao?”

Người kia như bừng tỉnh: “Đúng rồi, hình như tôi nhớ ra là có một cái đeo ở cổ… Ê Tào Lịch, bây giờ cậu không đeo nữa à? Không phải nói là rất quan trọng sao?”

“Ừ, sao không thấy cậu đeo nữa? Năm ngoái chẳng phải vẫn còn đeo sao?”

Hà An Văn nhìn Tào Lịch với ánh mắt nghi ngờ, Tào Lịch mím môi, cúi đầu nghịch que tre: “… Ừm, cái đó là bùa cầu may mắn trong kỳ thi chuyển cấp mà mẹ tôi cầu cho tôi, bây giờ không còn là học sinh nữa, đâu cần mấy thứ này nữa…”

Ánh mắt anh khẽ liếc về phía Hà An Văn, vừa vặn chạm phải ánh mắt cô, rõ ràng là chưa uống rượu nhưng mặt lại đỏ bừng. Ánh mắt chột dạ này khiến tim Hà An Văn thót lên một cái, thầm nghĩ: Không lẽ là vật đính ước của người yêu cũ nào đó sao?

Tào Lịch không nói, cô cũng không biết hỏi thế nào, kịch bản nhỏ ở trong đầu đã tua nhanh đến cảnh bạch nguyệt quang thế thân, chỉ đành ăn tạm hai xiên thịt dê Tào Lịch đưa để trấn an.

Vừa uống rượu vừa trò chuyện rất dễ quên mất tửu lượng của mình, thêm vào đó Hà An Văn cố ý đỡ rượu cho Tào Lịch, lúc sắp chia tay thì chân cô đã bắt đầu lâng lâng.

Tào Lịch gọi một chiếc taxi về nhà, đến cổng tiểu khu thì nửa ngồi nửa quỳ để Hà An Văn trèo lên lưng. Hà An Văn say khướt không biết nặng nhẹ, gần như là bổ nhào lên lưng, hai chân kẹp ngang hông, Tào Lịch “Ối” lên một tiếng: “Em không sợ anh bị trẹo lưng à?”

Hà An Văn ôm chặt cổ anh, nhỏ giọng nói: “Em nhẹ lắm mà.”

Giọng Tào Lịch vui vẻ: “Nhẹ chỗ nào? Rõ ràng là heo con leo cây.”

Anh cõng Hà An Văn, cô im lặng hồi lâu, mãi đến khi hai người vào sảnh lớn, cô mới ghé sát tai anh nói: “Tào Lịch.”

“Hửm?”

Cô cẩn thận hỏi: “Em muốn hỏi anh một câu.” Trong lòng cô không chắc chắn, mối tình thất bại trước đó đã làm tổn thương lòng tự trọng của cô rất nhiều, sợ rằng câu hỏi của mình sẽ phá vỡ khoảng thời gian ấm áp này, “Anh có… mối tình đầu khó quên nào không?”

Cô nghĩ ngợi rồi nói tiếp, “Hoặc là, có người nào mà anh vẫn chưa quên được không? Anh biết quá khứ của em, nhưng em lại không biết gì về anh…”

“Đã quên rồi.”

Hà An Văn ngơ ngác hỏi: “Sao lại quên được rồi?”

“Vì đã có được rồi.”

Hà An Văn hơi say, trong lòng có chút buồn bực: “A? Thì ra anh từng yêu đương rồi à… Vậy là chia tay rồi sao?”

“… Quên đi.”

Hai chữ này của Tào Lịch nói ra rất nhẹ nhàng và chậm rãi, mang theo cảm giác bất lực như gà nói với vịt, vốn tưởng Hà An Văn sẽ hỏi tiếp, nào ngờ cô hỏi xong liền im lặng. Tào Lịch hơi nghiêng đầu, cô gái nhỏ này đang nhắm mắt cúi đầu, như thể vừa rồi chỉ là nói mớ.

Tào Lịch thở dài, ấn vân tay mở cửa, nhẹ nhàng đặt Hà An Văn xuống giường, đang định rời đi thì vạt áo bỗng bị kéo lại: “Tào Lịch,” Hà An Văn mở mắt ra, “Em thích anh nhiều lắm.”

Tào Lịch thẳng lưng, im lặng sững sờ vài giây, quay đầu lại: “Nói mê à?”

“Em không say, em tỉnh táo lắm.” Cô khẽ siết chặt những ngón tay, “Ngày anh tìm thấy em, em nhìn anh, em cảm thấy mình muốn sống cùng anh cả đời.”

“Em đối với bạn bè, người thân, người yêu, đều hết lòng hết dạ, em không sợ tổn thương trong tình cảm, cũng không bao giờ keo kiệt trong việc trao gửi tình cảm, em sẽ không bao giờ coi bạc tình là ngầu, coi chung tình là ngu ngốc.”

Giọng cô hơi run run: “Nhưng em vẫn muốn hỏi anh, em… còn có thể yêu hết lòng thêm một lần nữa không?”

Nói xong, tay Hà An Văn nắm chặt lấy áo anh hơn, lo lắng chờ đợi, đôi mắt trong veo khẽ lay động.

Tào Lịch cúi đầu, thở ra rất chậm: “Em có từng nghĩ tới, thật ra anh mới là người yêu em nhiều hơn không.”

“… Hả?”

Bàn tay to lớn của anh phủ lên tay cô: “Bởi vì, em là cứu tinh của anh.”

Trước
Sau

CÓ THỂ BẠN CŨNG THÍCH

khi-kich-ban-ap-den
Khi Kịch Bản Ập Đến
20/03/2025
trai-qua-bao-thang-tram-cuu-dau-tinh
Trải Qua Bao Thăng Trầm
10/10/2024
anh-la-ngoi-sao-nao
Anh Là Ngôi Sao Nào
23/11/2024
dai-tieu-thu-gap-rac-roi
Đại Tiểu Thư Gặp Rắc Rối
11/05/2025
Tìm nâng cao

Bình luận "Chương 8"

BÌNH LUẬN

Để lại một bình luận Hủy

Bạn phải Đăng ký hoặc Đăng nhập để đăng bình luận.

  • CỎ HỒNG
  • CỎ XANH
  • PASS

@2024 Cỏ Mùa Hè

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lại Cỏ Mùa Hè

Đăng ký

Đăng ký trên Cỏ Mùa Hè.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lại Cỏ Mùa Hè

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lại Cỏ Mùa Hè