Cỏ Mùa Hè
  • CỎ
    • GIỚI THIỆU
    • PASS
    • LIÊN HỆ
  • TRUYỆN
    • CỎ HỒNG
    • CỎ XANH
    • CỎ NON
    • CỎ VÀNG
    • HẠT CỎ
  • BÌA
  • VẼ
  • TÀI NGUYÊN
    • BRUSH
    • PNG
    • FONT
  • BLOG
  • CỎ
    • GIỚI THIỆU
    • PASS
    • LIÊN HỆ
  • TRUYỆN
    • CỎ HỒNG
    • CỎ XANH
    • CỎ NON
    • CỎ VÀNG
    • HẠT CỎ
  • BÌA
  • VẼ
  • TÀI NGUYÊN
    • BRUSH
    • PNG
    • FONT
  • BLOG
  • CỎ HỒNG
  • CỎ XANH
  • PASS
Trước
Sau

Thầm Yêu Trộm Nhớ - Chương 47

  1. Cỏ
  2. TẤT CẢ TRUYỆN
  3. Thầm Yêu Trộm Nhớ
  4. Chương 47 - Rất nhớ anh
Trước
Sau

“Thư Thư, cậu ổn không? Ui da… Chân mẹ nó mỏi quá, chết tiệt, lại phải dậy rồi, cái huấn luyện quân sự này sao còn chưa kết thúc nữa, huấn luyện tiếp tao phát điên mất!!”

Ôn Thư lẩm bẩm nói không có việc gì.

Nghe vậy, các bạn cùng phòng lại nằm ườn ra giường thêm hai phút, rồi lồm cồm bò dậy. Năm phút sau, tiếng chuông thứ hai vang lên, họ vẫn ở trạng thái đó.

Những cô gái trong ký túc xá này lười muốn chết.

Ôn Thư là người siêng năng nhất, thường chỉ cần cô chưa dậy, thì chắc chắn họ sẽ không bị muộn, vì vậy ai cũng lần lữa, hận không thể chết đuối trên giường.

Tiếng kèn chói tai kéo dài rất lâu.

Rốt cuộc khi nó cũng dừng lại, cuối cùng Ôn Thư cũng kéo mình ra khỏi giấc mơ kỳ lạ chết tiệt đó, giơ tay vỗ vỗ má, nhắc nhở ba người bạn cùng phòng.

“Dậy thôi?”

Các bạn cùng phòng giả chết: “…”

Ôn Thư: “Triệu Tinh Nguyệt.”

Triệu Tinh Nguyệt lèo nhèo ngồi dậy: “Ừ. Đang mặc quần áo đây.”

“Mạnh Điền Điền?”

Một bóng người ngồi bật dậy.

Người cuối cùng có thể nói là có ý thức tự giác rất mạnh, không cần đợi điểm danh, vừa dứt lời đã ôm chăn ngồi dậy, nhắm mắt bắt đầu mặc áo lót.

Ôn Thư nhanh nhẹn, nhanh chóng gấp chăn, lấy bộ quân phục đã giặt tối hôm trước từ mắc áo mặc vào, xỏ dép lê, trước khi vào phòng tắm rửa mặt cô gõ gõ vào thành giường, nhắc nhở họ.

“Nhanh lên, sắp muộn rồi.”

Vài ngày tiếp theo, Ôn Thư ngoan ngoãn ở lại lớp mình huấn luyện quân sự, lúc huấn luyện xong cũng chuồn đi ăn cơm rất nhanh, hoàn toàn không còn ân cần như trước nữa.

Kiều Hân là người đầu tiên nhận ra điều bất thường, quan sát vài ngày, cuối cùng không nhịn được mà túm lấy cô hỏi chuyện gì đang xảy ra.

Ôn Thư trừng mắt nhìn cô ấy, ấp úng không nói, cuối cùng chỉ buông một câu: “Chẳng phải tại mấy cuốn sách vớ vẩn cậu đưa cho tớ sao.”

Kiều Hân: “?”

“Cậu gọi đó là sách vớ vẩn à??”

Cô ấy không vui.

“Xin cậu đấy, mấy cuốn sách này đã cứu vớt biết bao nhiêu cặp đôi đang lạc lối, cậu đừng có không biết điều nhé.”

Ôn Thư: “…”

Kiều Hân nheo mắt: “Thành thật khai báo.”

“Chỉ là, mơ thấy một giấc mơ.” Ôn Thư bị hỏi đến im lặng không được, bất đắc dĩ nói.

Kiều Hân sáng mắt lên: “Mộng xuân à?”

Ôn Thư: “…”

“Hiểu rồi.” Kiều Hân nói: “Xấu hổ nên không dám tìm.”

“…” Đôi khi Ôn Thư thật sự rất khâm phục mạch não của Kiều Hân, dù gặp bất cứ chuyện gì, cô ấy dường như đều hiểu ngay.

Chỉ cần nắm được một chút manh mối, ngay lập tức có thể biết toàn bộ câu chuyện.

Đặc biệt là về tình cảm, vô cùng nhạy bén.

Ôn Thư im lặng một lúc lâu, cô thật sự không biết nên trả lời thế nào nữa, may mà thời gian nghỉ đã kết thúc, tiếng còi vang lên kịp thời, cô kéo tay Kiều Hân đi xếp hàng.

“Thôi được rồi, tớ không hỏi nữa…”

Theo tiếng hô của giáo quan, mặt trời từ từ di chuyển từ phía đông sang phía tây.

Hai tuần huấn luyện quân sự đã trôi qua một nửa, tuy nhiên nhiệm vụ huấn luyện mỗi ngày đều không ngừng tăng thêm, dưới ánh nắng mặt trời chói chang, những bông hoa của tổ quốc đã biến thành những cây cải trắng héo rũ.

Nếu như vài ngày trước sáng sớm còn có nữ sinh đến huấn luyện với lớp trang điểm tỉ mỉ, thì bây giờ họ đã hoàn toàn buông xuôi, chỉ cần còn sống là đủ, một chai xịt chống nắng là quá đủ rồi.

Chỉ cần giơ tay lên một chút cũng đủ khiến người ta mệt chết.

Tin tốt lành được mong đợi từ lâu đã đến vào giờ tự học buổi tối.

Ngày Nhà giáo sẽ có buổi giao lưu tân sinh viên.

Vài chữ này giống như cơn mưa rào giữa sa mạc, không chỉ hủy bỏ buổi huấn luyện tối nay mà còn thông báo về sự kiện giao lưu.

Chương trình được in trên giấy A4 màu đỏ được phát cho mỗi người.

Mấy ngày gần đây, ngoài việc huấn luyện, những bạn có tiết mục biểu diễn đã được đặc cách không phải tham gia huấn luyện buổi tối, họ được mượn phòng tập nhảy và sân vận động của trường để tập luyện.

Hiện tại trong lớp vẫn còn trống vài chỗ, đó là những bạn đang đi tập luyện. Ngày mai là ngày lễ, ngày giao lưu, cũng là buổi tập cuối cùng, thời gian rất gấp rút.

Ôn Thư chống cằm, cúi đầu nhìn vào tờ chương trình trên bàn.

Cô không có tài năng gì đặc biệt, chỉ biết viết lách một chút, không nổi bật, cũng không thể mang lên sân khấu biểu diễn, số phận là làm khán giả.

Bây giờ cô đã có bạn cùng bàn, Kiều Hân ngồi bên cạnh cô.

Cô và Kiều Hân được chọn dựa theo số thứ tự, ngày mai trong buổi giao lưu, họ sẽ ngồi ở hàng ghế đầu để vẫy que phát sáng, hay còn gọi là khán giả cổ động.

Sợ không có ai cổ vũ, sẽ rất ngại.

Đây là lần đầu tiên Ôn Thư biết rằng buổi giao lưu ở đại học lại có sự sắp xếp như vậy, thật ra nếu không phải vì muốn trốn huấn luyện quân sự, cô thà ở trong ký túc xá đọc sách còn hơn.

Địa điểm là ở sân vận động, nhiệt độ cao, nóng.

Vẫn còn đỡ hơn huấn luyện quân sự.

Chương trình khá phong phú, có ca hát, nhảy múa, nghệ thuật, tấu hài, kịch ngắn, thổi kèn, kéo đàn, hát hò, đủ cả.

Kiều Hân lắc lắc tờ chương trình, cảm thán từ tận đáy lòng: “Cậu nói xem sao cái gì người ta cũng biết làm, nhìn lại chúng ta, làm gì cũng không xong, đứng đầu về ăn hại.”

“Khoảng cách đó, khoảng cách, đây chính là khoảng cách.”

“Được rồi, nghỉ một chút đi!” Ôn Thư bị cô ấy lải nhải đến bật cười, đẩy cô ấy ra xoa xoa tai.

Kiều Hân giả vờ làm bộ: “Không phải chứ, đã chán mình rồi à?”

“Phải phải phải, chán cậu rồi!”

“Tốt lắm Ôn Tiểu Thư, còn dám thừa nhận nữa hả?!!”

Ôn Thư cười xoa đầu cô ấy.

Mấy ngày nay hai người càng ngày càng thân thiết, Kiều Hân vốn là một lựa chọn tốt để kết bạn, tính cô ấy hoạt bát, không so đo chuyện nhỏ nhặt.

Ôn Thư ở bên cô ấy luôn cảm thấy thư giãn một cách vô thức, thêm vào đó cô ấy biết những tâm sự thiếu nữ của cô, nên càng thêm thân thiết.

Tuy nhiên, sau nhiều ngày như vậy, trong lớp cô chỉ thân với Kiều Hân, còn hầu hết những người khác cô đều không gọi được tên.

Nhanh chóng đến bảy giờ, trong lớp tự giác yên tĩnh lại.

Kiều Hân không trêu cô nữa, đeo tai nghe chơi game, Ôn Thư cũng cúi đầu nghịch điện thoại một lúc, không nhịn được nhìn về phía cửa.

Liếc nhìn hai lần rồi lại tiếp tục chơi điện thoại.

Hôm nay là ngày thứ năm cô không chủ động tìm Chu Cảnh Tứ.

Trường học này nói nhỏ cũng nhỏ, nói lớn cũng lớn.

Nhỏ đến mức hôm đó cô đến căn cứ anime để đưa cơm cho Lâm Giai Nghi cũng có thể tình cờ gặp anh, lớn đến mức chỉ cần cô không chủ động tìm anh, thì căn bản sẽ không gặp được.

Thật ra cô cũng không có ý định trốn tránh.

Duyên phận giữa họ dường như thật sự rất mỏng manh, anh vô tâm, cô phải hữu ý. Nếu cô cũng vô tâm, vậy thì thật sự là hết rồi.

Đây là kết luận mà Ôn Thư đã suy nghĩ trong mấy ngày qua.

Ôi, khó khăn quá.

Cô cũng muốn, rất muốn vô tâm.

Ôn Thư vừa chơi game xếp hình, vừa lơ đãng nghĩ, không biết hôm nay anh có đến không.

Hơi nhớ anh.

… Hơi nhớ anh.

Không lâu sau, cửa lớp học bị đẩy ra, cô lặng lẽ nhìn qua, chàng trai bước vào là Triệu Vũ, anh ta không đóng cửa, phía sau cũng không có người thứ hai đi cùng.

Không đến à.

Cũng đúng, nóng như vậy, có khi đang nằm điều hòa trong ký túc xá cũng nên.

Ôn Thư đột nhiên nắm chặt điện thoại, cố gắng khắc phục cảm giác khó chịu bất chợt dâng lên trong lòng, vô cùng chán nản gục xuống bàn.

Như thể không còn chút sức sống nào.

Có chút buồn bã trong lòng thừa nhận.

Thôi được rồi.

Không phải là hơi, mà là rất nhớ anh.

Trước
Sau

CÓ THỂ BẠN CŨNG THÍCH

thu-ky-kieu-van-chua-rung-dong
Thư Ký Kiều Vẫn Chưa Rung Động
06/12/2024
trai-qua-bao-thang-tram-cuu-dau-tinh
Trải Qua Bao Thăng Trầm
10/10/2024
mot-ngay-mua
Một Ngày Mưa
06/08/2024
khong-the-ly-hon-nguyet-ha-o-vuu
Không Thể Ly Hôn
18/01/2025
Tìm nâng cao

Bình luận "Chương 47"

BÌNH LUẬN

Để lại một bình luận Hủy

Bạn phải Đăng ký hoặc Đăng nhập để đăng bình luận.

  • CỎ HỒNG
  • CỎ XANH
  • PASS

@2024 Cỏ Mùa Hè

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lại Cỏ Mùa Hè

Đăng ký

Đăng ký trên Cỏ Mùa Hè.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lại Cỏ Mùa Hè

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lại Cỏ Mùa Hè