Cỏ Mùa Hè
  • CỎ
    • GIỚI THIỆU
    • PASS
    • LIÊN HỆ
  • TRUYỆN
    • CỎ HỒNG
    • CỎ XANH
    • CỎ NON
    • CỎ VÀNG
    • HẠT CỎ
  • BÌA
  • VẼ
  • TÀI NGUYÊN
    • BRUSH
    • PNG
    • FONT
  • BLOG
  • CỎ
    • GIỚI THIỆU
    • PASS
    • LIÊN HỆ
  • TRUYỆN
    • CỎ HỒNG
    • CỎ XANH
    • CỎ NON
    • CỎ VÀNG
    • HẠT CỎ
  • BÌA
  • VẼ
  • TÀI NGUYÊN
    • BRUSH
    • PNG
    • FONT
  • BLOG
  • CỎ HỒNG
  • CỎ XANH
  • PASS
Trước
Sau

Thầm Yêu Trộm Nhớ - Chương 20

  1. Cỏ
  2. TẤT CẢ TRUYỆN
  3. Thầm Yêu Trộm Nhớ
  4. Chương 20 - Tứ gia dỗ cô gái nhỏ
Trước
Sau

Ôn Thư chậm chạp chớp mắt.

Chu Cảnh Tứ nheo mắt cười nhẹ: “Bạn học Ôn, chỉ cho tôi xem đi. Tôi lớn thế này rồi mà chưa từng thấy ma.”

Ôn Thư: “…”

Đáng ghét, ngay sau lưng anh đó!

Anh lại dùng giọng nói nhẹ nhàng: “Vừa nãy cậu nói chuyện với tôi nhỏ như vậy, là vì sợ ma nghe thấy chúng ta nói chuyện sao?”

Ôn Thư: “…”

Sợ ma cắn anh, :).

“Tôi cũng sợ lắm.”

Ôn Thư: “…”

“Chu Cảnh Tứ!” Ôn Thư không thể chịu đựng được nữa, bị trêu chọc đến mức xấu hổ muốn chui xuống đất, cô lớn tiếng gọi anh.

“Ừm” Chu Cảnh Tứ cười nhẹ một tiếng, xoa mái tóc mềm mại của cô gái, tiếp tục nhỏ giọng: “Tôi ở đây.”

“Đừng sợ.” Anh cố tình thì thầm vào tai Ôn Thư, nói nhỏ: “Tôi lừa cậu đấy, tôi không sợ đâu, có ma tôi sẽ bảo vệ cậu.”

Vì bị anh trêu chọc như vậy, Ôn Thư không còn sợ nữa, cơ thể chỉ hơi cứng đờ.

Mặc dù vẫn còn rất xấu hổ, nhưng nhịp tim của cô lại đập nhanh hơn.

Bởi vì lúc này Chu Cảnh Tứ đang ở rất gần cô.

Một cánh tay anh vắt hờ qua vai cô, gần như ôm trọn lấy cả cơ thể nhỏ bé của cô, khiến lưng cô không thể kiểm soát mà áp sát vào ngực anh.

Hơi ấm đặc trưng của nam giới truyền đến cô, cô cảm thấy như toàn thân mình sắp bốc cháy.

Cháy đến không còn gì.

“Chu Cảnh Tứ” Ôn Thư cắn môi, hơi nghiêng đầu, ánh mắt trong bóng tối cụp xuống, rơi trên áo anh, giọng nói rất nhỏ, nhỏ đến mức như đang tự nói với chính mình.

Nhẹ nhàng tan biến.

“… Đàn chị hôm qua là bạn gái của anh à?”

Dường như anh “Ừm” một tiếng, cổ họng rung động âm cuối cao lên, mang theo một chút nghi vấn.

Ôn Thư cảm thấy lồng ngực ấm áp phía sau khẽ rung lên, đang cười, rồi đỉnh đầu lại bị bàn tay anh ấn xuống.

“Sao vậy.” Chu Cảnh Tứ cười nhẹ một tiếng, chậm rãi nói: “Cậu cũng quan tâm đến tình cảm của tôi à? Ở cùng cô gái nhỏ Lâm Giai Nghi nên học theo à?”

Không trả lời.

Ôn Thư mím môi, không hỏi nữa.

Cô im lặng, nhẹ nhàng nghiêng người về phía trước.

Nếu cô gái xinh đẹp đó là bạn gái của anh, cô không thể kiểm soát được việc tiếp tục thích anh, nhưng không thể cứ như vậy, thậm chí còn có chút vui mừng khi chạm vào anh.

Một tiếng cười khẩy thờ ơ vang lên trên đỉnh đầu.

Chu Cảnh Tứ thấy cô không nói gì, ngón tay anh động đậy, xoay đầu cô lại, cúi đầu nhìn: “Không vui à?”

Ôn Thư nhướng mày, hàng mi cong vút rung rinh, đôi mắt hạnh tròn xinh đẹp nhìn anh, ánh lên một chút ẩm ướt khó nhận ra.

Đôi mắt đen láy, cảm xúc trong đáy mắt lúc sáng lúc tối, không hiểu sao lại có chút đáng thương.

Chu Cảnh Tứ nhìn, ngón tay tùy ý ấn trên đầu cô hơi siết chặt, lưỡi chạm vào má, đột nhiên nhớ ra.

Cô gái nhỏ rất nhạy cảm.

Trước đây có lẽ cảm thấy anh không phải người tốt, nên không thèm nói với anh một lời. Bây giờ khó khăn lắm mới không còn lạnh lùng như vậy, anh luôn không nhịn được trêu chọc cô một chút, nhưng lại không thể trêu quá.

Anh rất giỏi nhìn người, chỉ cần nhìn thoáng qua là biết cô gái nhỏ chắc hẳn quen được nuông chiều.

Tuy nhiên, con gái mà, phải nuông chiều mới đúng.

Vì vậy, trong sâu thẳm trái tim Chu Cảnh Tứ luôn cảm thấy em gái không nên giống Lâm Giai Nghi, mà nên giống Ôn Thư, mới càng giống một cô em gái đáng yêu, dễ thương.

Có lẽ ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra suy nghĩ này.

Ôn Thư bị anh nhìn đến mức chột dạ, trong lòng lại thấy buồn, lắc đầu, muốn tránh khỏi sự đụng chạm của anh, cách xa anh một chút.

Cô mím môi, cụp mi xuống: “Không có.”

“Cô ấy là thành viên hội học sinh, không liên quan gì đến tôi.” Chu Cảnh Tứ thở dài, những cô gái vây quanh anh hầu hết đều là những cô gái xinh đẹp, tinh tế, gan dạ và thích vui chơi.

Ôn Thư giống như một người lạc vào thế giới của anh.

Anh chỉ cần nói nặng một chút, cô sẽ vô tình lộ ra vẻ sợ hãi, nhưng vẫn phải đối phó với anh, khiến chính anh cũng cảm thấy mình rất hung dữ.

“A?” Ôn Thư mở miệng, trong nháy mắt vui mừng.

Khi cô vui vẻ, đôi mắt sáng lên.

Đôi mắt đen như chứa hai ngôi sao nhỏ, lấp lánh.

Dễ thương, ngoan ngoãn và đáng yêu.

Ánh mắt Chu Cảnh Tứ ngưng lại, một lúc sau mới dời mắt đi, lười biếng trêu chọc: “Sao bây giờ không sợ ma nữa?”

“Vẫn sợ chứ.” Ôn Thư ngẩng đầu nhìn anh, như đùa giỡn chớp mắt với anh một cái: “Nhưng anh đã nói sẽ bảo vệ tôi mà?”

Chu Cảnh Tứ cười thành tiếng: “Được, đi thôi.”

“Bảo vệ cậu.”

Khóe miệng Ôn Thư cong lên, những ngón tay buông thõng bên người cong lại, nắm chặt, nắm chặt lấy góc áo của Chu Cảnh Tứ.

Giá như có thể không bao giờ buông tay thì tốt biết mấy.

Lúc này tuy trong lớp học không còn ai, nhưng trên những con phố trong khuôn viên trường vẫn còn những cặp tình nhân tay trong tay tản bộ, dưới những tán cây nhỏ bên chiếc bàn đá, chiếc ghế đá vẫn còn những cặp đôi đang thì thầm tâm sự chưa về.

Đèn đường bên đường lập lòe, nhiệt độ giảm xuống, gió thổi khiến cả người sảng khoái.

Ôn Thư có chút không nỡ buông góc áo trong tay ra.

Chưa đợi Chu Cảnh Tứ mở miệng, cô đã chủ động bước lên phía trước rồi sang trái một bước, hai người trở lại khoảng cách an toàn.

Chu Cảnh Tứ không nói gì, chỉ nhướn mày nhìn cô.

Ôn Thư ngoan ngoãn mở miệng: “Cảm ơn.”

Cô gái nhỏ không biết làm gì khác, chỉ biết nói cảm ơn và rút lui một cách thuần thục.

Trên phố, không ít cô gái trên tay ôm đồ uống lạnh và xiên que vừa mua từ cửa hàng, kem và đủ loại đồ ăn vặt, vừa ăn vừa cười đùa, đút cho nhau ăn.

Chu Cảnh Tứ như suy nghĩ điều gì đó, thu hồi ánh mắt, nhìn xuống bàn tay trống trơn của cô gái bên cạnh, ngoài điện thoại ra thì không có gì khác.

“Uống gì?” Đầu ngón tay dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm từ đỉnh đầu cô gái, anh lười biếng đút tay vào túi, đi ngang qua quán trà sữa, nghiêng đầu: “Tôi mời.”

Ôn Thư suy nghĩ một chút, không từ chối, nói muốn trà  thạch long nhãn.

Chu Cảnh Tứ nhíu mày.

“Đợi tôi ở đây.”

Anh bước đi thong thả, nhưng tốc độ lại rất nhanh, Ôn Thư nghĩ anh cũng muốn uống, nên đứng tại chỗ đợi, nhìn anh bước vào quán, bóng dáng bị những bạn học khác che khuất.

Lần này anh mời, lần sau sẽ có cơ hội mời lại.

Nghĩ đến đây, Ôn Thư mỉm cười.

Không lâu sau, Chu Cảnh Tứ một tay xách hai ly đồ uống lạnh đi ra, Ôn Thư vẫn luôn nhìn chằm chằm cửa quán, ngay lập tức nhìn thấy anh.

Ánh mắt hơi liếc sang, nhìn vào tay kia của anh.

Chu Cảnh Tứ rất tự nhiên đưa cây kem cho cô: “Vị mới của quán, thấy nhiều người mua nên mua thử, cậu nếm thử xem?”

Ôn Thư do dự hai giây, nhận lấy.

Chưa kịp mở miệng, đã bị Chu Cảnh Tứ chặn trước, anh khẽ cười: “Không cần cảm ơn. Hai chữ này sắp bị cậu nói đến nhàm rồi.”

Ôn Thư hơi ngượng ngùng.

Chỉ là một cây kem ốc quế đơn giản, trên đó có vài loại trái cây và mứt màu hồng, có lẽ là dâu tây.

Hương vị ngọt ngào.

Ôn Thư cúi đầu cắn một miếng, kem tan ngay trong miệng, ngọt ngào mềm mại, ngon đến mức khiến cô nhắm mắt lại.

Cô nhanh chóng nuốt xuống, lại cắn thêm một miếng nữa.

Chu Cảnh Tứ nhìn thấy, khóe môi khẽ cong lên một cách khó nhận ra.

Ánh mắt anh rơi xuống mái tóc mềm mại của cô gái nhỏ, tay có chút ngứa ngáy, không hề kiềm chế bản thân, đưa tay xoa nhẹ.

Hôm nay Ôn Thư đã bị anh xoa đầu nhiều lần, lúc này lại bị kem thu hút sự chú ý, thậm chí không cảm thấy có gì không ổn, ngay cả sự không thoải mái cũng quên mất.

Trước
Sau

CÓ THỂ BẠN CŨNG THÍCH

gia-thu
Gia Thụ
29/07/2024
dai-tieu-thu-gap-rac-roi
Đại Tiểu Thư Gặp Rắc Rối
11/05/2025
mot-ngay-mua
Một Ngày Mưa
06/08/2024
an-com-mem-khong
Ăn Cơm Mềm Không?
01/12/2024
Tìm nâng cao

Bình luận "Chương 20"

BÌNH LUẬN

Để lại một bình luận Hủy

Bạn phải Đăng ký hoặc Đăng nhập để đăng bình luận.

  • CỎ HỒNG
  • CỎ XANH
  • PASS

@2024 Cỏ Mùa Hè

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lại Cỏ Mùa Hè

Đăng ký

Đăng ký trên Cỏ Mùa Hè.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lại Cỏ Mùa Hè

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lại Cỏ Mùa Hè