Thầm Yêu Trộm Nhớ - Chương 66
Ôn Thư muốn nhắc cô ấy nói nhỏ lại một chút, dù thật sự nghĩ vậy cũng đừng có nói toạc ra như thế, lỡ bị nghe thấy thì sao.
Nhưng cô còn chưa kịp nhắc.
Kiều Hân bất lực nói: “Hai người bọn họ cộng lại được ba tuổi à?”
Ôn Thư mím môi nhịn cười.
Hai người kia liền quay đầu nhìn về phía hai cô vô cùng chính xác.
Ôn Thư: “…”
Kiều Hân: “…”
Hai người nhanh chóng bày ra vẻ mặt vô cảm, lúng túng cười với bọn họ, rồi đồng loạt cúi đầu, giả vờ xem điện thoại.
Thật ra đã xấu hổ muốn chết.
Kiều Hân nắm chặt tay Ôn Thư, các ngón chân không ngừng bấu vào sàn nhà, cô ấy nhìn chằm chằm vào điện thoại, nhỏ giọng nói: “Em yêu, bây giờ tớ có thể bấu ra cho cậu một căn biệt thự Tomson Riviera.”
Ôn Thư: “…”
Cô nhếch mép, bất lực nói: “Cậu im miệng đi!”
Kiều Hân lén nhìn về phía người trước màn hình đa phương tiện đã ngừng trò chuyện hơn nữa mặt mày còn tối sầm, khôn ngoan ngậm miệng lại.
Thật ra cô ấy không sợ Triệu Vũ.
Dù sao lớp của họ cũng đặc biệt, cả trợ giảng lẫn huấn luyện viên đều là Triệu Vũ. Tiếp xúc lâu cũng coi như quen thuộc, nhưng trợ giảng của lớp bên cạnh trông hơi hung dữ, lại còn mập mạp.
Đằng sau còn buộc một bím tóc nhỏ.
Nhìn như một thanh niên văn nghệ, nhưng vóc dáng lại giống đại ca xã hội đen.
Buổi giao lưu do lớp tự tổ chức hoàn toàn khác với ban ngày ở sân vận động, không có quy tắc ràng buộc, đơn giản là hơn tám mươi người cùng nhau vui vẻ.
Tiếng chuông báo giờ học tối vừa vang lên, cả lớp theo bản năng im lặng một lúc, rồi lại náo nhiệt trở lại.
Có nam sinh hỏi: “Anh ơi, tụi mình nhiều người như vậy, làm gì bây giờ?”
“Đúng đó, làm gì thú vị chút đi?”
Triệu Vũ cười nói: “Ai biết hát hay nhảy gì đó, đều có thể lên biểu diễn, solo hay nhóm đều được.”
Anh nhìn về phía nam sinh vừa lên tiếng, thấy không phải người của lớp mình, bèn nhướn mày: “Bạn nam vừa rồi mở màn đi? Giành chút thể diện cho trợ giảng của các cậu.”
Trợ giảng lớp bên cạnh có vẻ mặt “Tôi biết ngay là cậu không có ý tốt”, “Định bắt nạt học sinh lớp tôi à?”.
Triệu Vũ cười tủm tỉm.
Các nam sinh lớp 3 lập tức hăng hái!
Họ vỗ bàn và huýt sáo ầm ĩ: “Lên đi anh Hạo! Cho bọn họ thấy dáng vẻ quyến rũ của cậu trên sân khấu!”
“Anh Hạo đẹp trai nhất! Anh Hạo xông lên!!!”
“Anh Hạo hát một bài đi, thể hiện giọng hát tuyệt đỉnh của cậu nào!”
Nam sinh được gọi là anh Hạo: “…”
Anh ta liếc nhìn những nam sinh hò hét ầm ĩ nhất trong lớp mình với một nụ cười nửa miệng, nhưng không những không có tác dụng răn đe mà còn kích động cả lớp 4.
Nam sinh và nữ sinh cùng nhau: “Anh Hạo, hát một bài đi! Anh Hạo, dũng cảm lên! Anh Hạo, hát một bài đi…”
Kiều Hân bên cạnh thích náo nhiệt, đã hòa theo đám đông, hào hứng đến mức đẩy bàn về phía trước.
Cuối cùng, nam sinh được gọi là anh Hạo không chịu nổi nữa, khịt mũi cười hai tiếng, không nói không rằng kéo nam sinh hò hét ầm ĩ nhất ra ngoài: “Muốn chơi à? Cùng nhau.”
Nam sinh bị kéo ra: “Á á á!!!”
“Hát một bài đi! Hát một bài đi!”
Hai người nhảy một điệu nhảy sôi động, đẩy không khí vốn đã náo nhiệt của lớp lên đến đỉnh điểm, khiến mọi người cười không ngớt.
Tiếng hò reo phấn khích vang lên không ngừng.
Giữa chừng, có người cúi người chạy qua lối đi nhỏ phía sau, “tách” một cái tắt đèn.
Cùng lúc đó, như đã bàn bạc từ trước, vài người bật đèn pin lên.
Vài tia sáng đan xen nhau.
Sau đó những người khác cũng hiểu ý, cùng nhau bật đèn pin, ánh sáng từ điện thoại di động nhấp nháy theo nhịp điệu, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo.
Ôn Thư chống cằm, cong khóe mắt nhìn bọn họ náo nhiệt, thỉnh thoảng cũng vỗ tay theo, tiện thể nhặt lại đồ ăn vặt sắp bị cô bạn thân làm rơi xuống đất vì quá phấn khích.
Cô mở một chai nước khoáng chưa mở, đưa qua, ân cần nói: “Này, làm ẩm cổ họng trước đi, hét đến khản cả giọng rồi.”
Kiều Hân nhận lấy uống vài ngụm, vặn nắp chai lại rồi tiếp tục.
“Múa thoát y đi!!!”
Ôn Thư: “?”
Có phải đang lợi dụng đèn tắt, tưởng người khác không biết là cậu hét không hả??
Cả lớp im lặng vài giây.
Ngay cả mấy anh chàng đang nhảy ở trung tâm cũng khựng lại một chút, sau đó nhanh chóng tăng tốc động tác để bắt kịp nhịp điệu.
“Chết tiệt!”
“Ai ác thế??”
Trong lúc ánh đèn pin quét qua, Ôn Thư che mặt nhận ra, quả nhiên có không ít người nhìn về phía này với ánh mắt dò xét.
Nhưng cũng không ai quá để ý đến điều này, bởi vì họ nhanh chóng nhận ra đây là một đề nghị hay.
Vì vậy –
“A a a nhảy thoát y đi! Thoát y! Thoát y!”
“Anh Hạo đừng nhát, cởi đi!”
Anh Hạo: “…” Những người anh em tốt này, anh ta thật sự cảm ơn các người.
Ôn Thư mỉm cười nhìn bọn họ.
Đồ ăn vặt được đặt bên cạnh, cô bóc một gói để bên tay Kiều Hân, rồi lại mở một gói bánh tôm.
Vừa xem vừa ăn.
Có người đầu tiên bắt đầu, sau đó không cần ai nhắc nhở, cũng có người chủ động đứng ra biểu diễn tiết mục.
Có hai cô gái nhỏ hát chung một bài.
Bài hát trữ tình.
Không khí sôi động ban đầu dịu lại, ánh sáng đèn pin nhấp nháy theo thứ tự, những người nghe bắt đầu hát theo.
Ôn Thư cũng biết bài hát này, cô chống cằm hát theo khe khẽ.
Thậm chí không nhận ra bên cạnh mình đã có thêm một người từ lúc nào.
Cho đến khi mùi hương cam đắng thanh mát ấy đến gần.
Đôi môi hé mở của Ôn Thư đột nhiên dừng lại, ngón tay đang cầm điện thoại vô thức gõ lên vỏ điện thoại.
Tiếng cười khẩy trầm thấp, lười biếng lọt vào tai.
Cánh cửa khép hờ, không ai chú ý đến sự xuất hiện của anh.
Ôn Thư nghiêng đầu, hơi ngẩng đầu lên, không biết có phải do ánh sáng quét qua hay không, đôi mắt hạnh đen láy trong veo lóe lên, nhìn chàng trai cao lớn.
Chu Cảnh Tứ rũ mi mắt, lười nhác nhìn xuống cô.
Trong đôi mắt hoa đào ánh lên ý cười nhàn nhạt.
Ôn Thư vô thức cong khóe môi.
Cô có chút vui vẻ, nhỏ giọng hỏi anh: “Sao anh lại đến đây?”
“Chán quá, đến xem thử.” Chu Cảnh Tứ cười khẽ, anh nhấc chiếc ghế đang chắn cửa lên, xoa xoa đầu cô gái đang ngẩng lên, đặt ghế bên cạnh cô.
Anh ngồi xuống, đôi chân dài buông thõng một cách lười biếng, Ôn Thư lặng lẽ nhìn, thầm nghĩ may mà trước mặt anh không có bàn, nếu không sẽ không đủ chỗ.
Lặng lẽ nhìn một lúc, cô không khỏi cúi đầu nhìn hai chân mình.
Duỗi thẳng ra phía trước một chút.
Rồi lại liếc nhìn sang bên cạnh.
“…”
Ôn Thư sững sờ.
Thế mà, lại ngắn hơn một đoạn dài như vậy.
Chàng trai bên cạnh thản nhiên thu hành động so sánh của cô gái vào tầm mắt, cùng với biểu cảm khó tin trên gương mặt nhỏ nhắn.
Không nhịn được, khẽ cười một tiếng.
Ôn Thư đột nhiên hoàn hồn, xấu hổ đỏ bừng mặt, trong môi trường mờ ảo hiện lên một màu hồng nhạt.
Cô lúng túng liếm môi.
Chu Cảnh Tứ nhìn chằm chằm động tác của cô, ánh mắt không khỏi rơi vào đôi môi ướt át bị cô liếm, ánh mắt tối sầm lại.
Một lát sau, bị anh giấu đi, lười biếng liếc nhìn chân cô.
Ôn Thư căng mặt.
Chu Cảnh Tứ không nhịn được nhún vai cười: “Ừm, thật ngắn.”