Không Thể Ly Hôn - Chương 75
Vừa tỉnh dậy, phim đã kết thúc.
Đèn sáng lên, nhân viên vệ sinh vào dọn dẹp, màn hình cuộn hiển thị dòng chữ cảm ơn, Trần An rút cánh tay tê cứng ra khỏi lưng cô, vừa cử động vừa áy náy nói: “Anh buồn ngủ quá, em nên gọi anh dậy chứ.”
Ứng Nghê im lặng nhận lấy đồ trên tay anh. Cola đã uống hết, bỏng ngô còn lại hai phần ba, cô đứng dậy đi đến lối đi đưa cho nhân viên vệ sinh đang đợi họ rời đi.
Trần An xách túi của cô đi theo, thở dài, “Xin lỗi.”
Ứng Nghê quay đầu lại cười tủm tỉm: “May mà anh ngủ quên, phim dở tệ, đúng là tra tấn mắt mà.”
Trần An nhìn cô, khẽ nở nụ cười.
Đây là suất chiếu cuối cùng của tối nay, lúc họ ra ngoài, các nhân viên đang dọn dẹp chuẩn bị tan ca. Thang máy đi xuống dường như nhanh hơn lúc đi lên, trong nháy mắt cửa đã mở ra.
Đêm đầu hè ở Hòa Trạch không hề oi bức, gió thổi mang theo hơi mát trong lành.
Bỏng ngô đã làm Ứng Nghê no rồi, không định ăn khuya nữa, họ đi thẳng về phía xe.
Gần đến nơi, Trần An đột nhiên nói với cô: “Anh sẽ dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.”
Tay Ứng Nghê đang kéo cửa xe khựng lại, “Gia đình?”
Từ này đối với cô có chút xa lạ, cũng rất xa vời.
Trần An ừ một tiếng, Ứng Nghê hơi ngẩn người.
Trần An mở cửa xe cho cô, “Chờ anh sắp xếp lại công việc, xong việc đợt này, chúng ta đi du lịch nhé.”
Ứng Nghê không vội ngồi vào trong, mà hỏi: “Anh muốn đi đâu?”
“Không biết.” Trần An cũng là đột nhiên nghĩ ra, “Em có nơi nào muốn đi không?”
“Em cũng không biết.” Ứng Nghê thành thật nói.
“Không gấp, cứ từ từ nghĩ.”
Đi du lịch nơi nào tạm thời chưa nghĩ ra, Ứng Nghê lại nảy ra một thắc mắc khác: “Chúng ta là đi hưởng tuần trăng mật sao?”
Trần An bật đèn xi nhan: “Không hẳn.”
Thông thường tuần trăng mật đều diễn ra trong tháng đầu tiên sau khi kết hôn.
“Cũng đúng.” Ứng Nghê cụp mắt xuống, cạy móng tay, “Chúng ta còn chưa tổ chức đám cưới.”
Trần An nghe ra sự tiếc nuối trong giọng nói của cô, vừa đánh lái vừa nói: “Tổ chức lại một cái.”
Ứng Nghê trầm ngâm một lúc, dường như đang suy xét tính khả thi, một lúc sau mới nhẹ nhàng lên tiếng: “Kỳ lạ quá.”
Trần An nhìn sang: “Kỳ lạ gì chứ.”
“Ban đầu chúng ta đăng ký kết hôn đã rất khó hiểu rồi.” Cô xoay người lại, nhíu mày, bĩu môi, “Anh có biết bọn họ đồn đại thế nào không?”
Đường phố lúc đêm khuya thông thoáng vô cùng, cảm giác vừa mới khởi hành đã sắp đến nơi.
“Nói em với anh tình một đêm rồi có thai, dùng con để ép anh!” Vẻ mặt Ứng Nghê phẫn nộ.
Trần An liếc nhìn bụng cô, “Đây không phải là chưa có thai sao.”
Ứng Nghê càng nghĩ càng tức giận: “Em là loại người đó sao?!”
Xe chạy vào hầm để xe, Trần An nói: “Không phải.”
Ứng Nghê nhích lại gần anh một chút, chớp chớp mắt, “Vậy anh thấy em là loại người nào?”
Một câu hỏi chết người rõ ràng.
Trần An đạp phanh rất sâu, trong hầm để xe không người, tốc độ không quá 5 km/giờ, chậm rãi.
“Nói đi mà, nói nhanh lên.” Ứng Nghê làm nũng kiểu đe dọa.
Trần An dụi dụi sống mũi, “Đang lùi xe.”
Ứng Nghê hừ lạnh một tiếng, “Chắc chắn anh nghĩ em ngực to não nhỏ.”
Ước chừng Trần An thời niên thiếu cũng nghĩ như vậy, dù sao thành tích của hai người so sánh với nhau, đúng là một trời một vực.
Xe dừng hẳn, Trần An tắt máy, ánh mắt quét tới: “Cũng không to lắm.”
Ứng Nghê: “…”
“Nhưng mà với vóc dáng của em thì đúng là không nhỏ, một tay không nắm hết được.” Trần An nói: “Gầy quá, ăn nhiều vào một chút.”
Ứng Nghê bực bội mắng một câu đồ lưu manh, xuống xe đi được hai bước thì người phía sau đã đuổi kịp, Ứng Nghê liếc nhìn camera trên đầu, nghĩ đến việc anh là người của công chúng, nên hung dữ nói: “Về nhà sẽ cho anh đẹp mặt!”
Trần An bật cười, một phần là vì thích thú với sự ngang ngược của cô, một phần là vì câu nói vừa nghe được.
Ứng Nghê từ trước đến nay chỉ nói quay về, về Nhã Đốn, chưa bao giờ gọi nơi này là “nhà”.
Bóng lưng trước mắt xinh đẹp và kiêu ngạo, Trần An nghĩ, không biết từ lúc nào, vào một ngày không ai chú ý, cô đã hoàn toàn bước qua con sông đó.
Từng bước từng bước đi về phía anh, bước vào phần đời còn lại của anh.
*
Việc kinh doanh của Ánh Sáng Lúc Năm Giờ vẫn ế ẩm, điều duy nhất đáng mừng là công trình đường sá trước cửa hàng bị khiếu nại tập thể, lên cả bản tin buổi tối của đài truyền hình địa phương, tiến độ thi công bỗng chốc tăng vọt, chậm nhất là đầu tháng 9 có thể hoàn thành.
Ứng Nghê vẫn như thường lệ chạy đi chạy lại giữa hai nơi, nhưng sau khi tan làm ở cửa hàng, thời gian đến Sáng Nguyên nhiều hơn thời gian về nhà. Bảo vệ vẫn là chú trước đây luôn tận tâm ngăn cản cô đi vào, ánh mắt tò mò của cô gái lễ tân cũng vẫn không thay đổi.
Nhưng phần lớn thời gian cô đều đi thẳng lên từ hầm để xe, thang máy dẫn lên văn phòng tổng giám đốc ở tầng cao nhất là thang máy riêng, Ứng Nghê soi mình vào vách thang máy sáng bóng, nghịch mái tóc uốn sóng nước mới làm.
Vừa bước vào, Trần An đang ngồi ký giấy tờ ở bàn làm việc, trợ lý và trưởng phòng nào đó đứng bên cạnh. Ứng Nghê rất biết ý đi vào phòng nghỉ bên cạnh, yên lặng ngồi trên chiếc ghế lười cô mua, nghịch điện thoại.
Không phải lúc nào đến cũng gặp được Trần An. Mỗi lần đến, Ứng Nghê đều hỏi thư ký trước xem Trần An đang làm gì, lên đến tầng cao nhất cũng sẽ hỏi lại một lần nữa xem có thể vào văn phòng hay không – tuy rằng cô muốn vào lúc nào cũng được, Trần An đã cho cô quyền ra vào cao nhất của công ty.
Nhưng Ứng Nghê luôn biết đâu là điểm dừng, sẽ không làm phiền giờ làm việc của anh.
Không biết qua bao lâu, đợi đến mức cô ngủ gật, cửa phòng mới được đẩy ra. Đầu tiên Trần An nhìn quanh một lượt, sau đó nhặt chiếc túi rơi dưới đất lên treo vào móc áo ở góc phòng, quay đầu lại thì thấy Ứng Nghê đang ngái ngủ nhìn anh, hai tay duỗi thẳng lên cao, lông mày hơi nhíu lại như thể vì không được đáp lại mà bất mãn.
Trần An sải bước đến ôm cô lên.
“Em ngủ quên mất.” Ứng Nghê vùi mặt vào cổ anh than thở.
Trần An hỏi cô: “Ngủ thêm chút nữa hay về nhà?”
Ứng Nghê yếu ớt nói: “Ngủ thêm chút nữa đi, anh ngủ cùng em.”
Trần An đặt cô lên giường. Giường trong phòng nghỉ là giường 1m5, vốn dĩ hai người ngủ chung sẽ hơi chật, nhưng vì Trần An ôm cô vào lòng nên hai bên trái phải còn trống ra một khoảng lớn.
Có thể là do đã ngủ dậy, cũng có thể là do ôm Trần An giống như đang hít thở oxy, Ứng Nghê nói luyên thuyên với anh, càng nói càng thấy tinh thần phấn chấn.
Cô kể đủ thứ chuyện, từ tình hình không mấy khả quan của Lâm Dung Uyển cho đến việc cô đã đăng ký học lái xe, rồi lại nhớ đến chuyện Tiểu Linh dùng nước bọt thổi bong bóng để thu hút người xem phát sóng trực tiếp.
“Anh biết làm không?” Ứng Nghê lật người bò dậy, mím môi giống như cá vàng nhỏ thổi bong bóng, “Cô ấy làm như vậy đó, nhưng em học không được.”
Trần An cũng chống tay ngồi dậy, nhìn đôi mắt cô chau lại vì bực bội mà bật cười: “Học cái này làm gì.”
“Cũng đúng.” Ứng Nghê nằm xuống lại, chọc chọc vào lồng ngực rắn chắc, đàn hồi bên cạnh má, “Cô ấy cũng khá thông minh, người ta bảo cô ấy thổi bong bóng, cô ấy liền nói mua một bộ đồ sẽ thổi mười cái, mấy người đó thật sự mua, nhưng chỉ mua mấy cái áo hai dây rẻ tiền để câu lượt xem.”
“Em xem những người xem rồi, có cả đàn ông, trẻ con nữa, hoàn toàn không phải nhóm khách hàng của em.” Ứng Nghê dừng tay, nghiêm túc nói: “Cho nên em không cho cô ấy làm vậy, em bán quần áo, chứ có phải làm trò hề đâu!”
Giọng nói líu lo của cô gỡ bỏ sự mệt mỏi căng thẳng trong lòng anh, Trần An yên lặng nhìn cô.
“Nhưng mà thật sự rất thần kỳ, bong bóng cô ấy thổi ra lại có thể bay lên được, giống như bong bóng xà phòng vậy.” Ứng Nghê nói xong lại đột nhiên ngồi dậy, không tin tà mà thử đi thử lại nhiều lần, cố gắng tái hiện lại cảnh tượng lúc đó để khiến Trần An kinh ngạc.
Đôi môi được tô son bóng hồng hào lấp lánh, khi mấp máy phát ra tiếng mút không khí.
Trần An nhìn một lúc, không nhịn được nữa, liền kéo cô xuống. Mặt Ứng Nghê đập vào lồng ngực rắn chắc ấm áp của anh, còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị anh giữ chặt cổ tay, đè lên người.
“Đây là văn phòng!” Ứng Nghê đỏ mặt phản đối.
Trần An “Ừm” một tiếng, buông đôi môi không biết thổi bong bóng nhưng rất dễ hôn ra. Ứng Nghê thở phào nhẹ nhõm, đang định lên tiếng thì ngón tay khô ráo, mát lạnh đã luồn vào.
“Ngậm lấy.” Anh nói.
Ứng Nghê ưm một tiếng.
“Ngoan.” Trần An cọ xát ngón tay vào lưỡi cô, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, “Anh rửa tay rồi.”
Ứng Nghê cắn khớp ngón trỏ của anh, dùng răng cạo nhẹ, đầu lưỡi đảo quanh liếm mút. Màn mô phỏng ngoan ngoãn ấy khiến da đầu Trần An tê dại.
Điều hòa trung tâm phả ra luồng gió lạnh, nhưng không thể xua tan hơi nóng đang bốc lên trong phòng.
Mái tóc Trần An đen nhánh và cứng cáp, chuyển động lên xuống với biên độ nhỏ, giống như những con sóng đen nhấp nhô trong đêm, cũng khiến làn da mỏng manh có chút đau rát.
Ứng Nghê dựa vào đầu giường, đôi mắt long lanh nhìn về phía cánh cửa gỗ đóng chặt: “Nếu có người đến thì sao?”
Trần An ngẩng đầu lên, trên chóp mũi có một vệt nước trong suốt, không nói gì, chỉ nhìn cô một cái.
Không biết hiệu quả cách âm có tốt không, cũng không rõ có thư ký hay trợ lý nào sẽ đột nhiên gõ cửa hay không, Ứng Nghê cắn môi không dám để lọt ra một tiếng động nào. Trong trạng thái căng thẳng, cơ thể phản ứng còn nhạy cảm và yếu ớt hơn cả não bộ. May mà trời bên ngoài cửa sổ đã tối đen, phòng nghỉ cũng không bật đèn, trong trạng thái luộc ếch bằng nước ấm, sự xấu hổ dần dần giảm bớt.
Một lát sau.
Trần An xuống giường bật đèn.
“Đừng mà!” Ứng Nghê bật dậy.
Cạch một tiếng, ánh sáng tràn ngập căn phòng. Ứng Nghê vừa dùng cánh tay che mắt, vừa kéo chăn trùm kín người, mò mẫm khắp nơi, trên giường chẳng có gì cả, chỉ vớ được một cái gối đè lên chân.
Trần An bước về phía cô, vừa đi vừa dùng một tay kéo cà vạt.
“Đổi chỗ thì không cho nhìn nữa à?”
Ứng Nghê liếc xéo anh một cái.
Trần An cười: “Em có biết lúc nào anh muốn làm em nhất không?”
Ứng Nghê không để ý đến anh, cúi xuống nhặt chiếc váy rơi dưới đất, mái tóc dài quấn lấy cánh tay mảnh khảnh, xõa lòa xòa sau lưng. Trần An bước tới gần, cánh tay dài lười biếng chắn ngang, rồi rút chiếc váy từ tay cô, nhẹ nhàng ném lên chiếc ghế tựa nằm ngoài tầm với của cô.
Chiếc sườn xám cách tân bằng lụa buông hờ hững, dài ngắn lộn xộn, báo hiệu chủ nhân của nó cũng giống như vậy, mặc người bắt nạt, giày xéo.
Trần An tự hỏi tự trả lời: “Lúc em tức giận, lúc em liếc xéo anh.” Anh đẩy ngã cô, “Thật sự quá đáng yêu.”
Ứng Nghê không biết lúc này nên liếc hay không nên liếc, ồn ào nói: “Em muốn về, em muốn về nhà!”
Trần An: “Được.” Rồi nắm lấy bắp chân cô******
Ánh đèn trên đỉnh đầu quá sáng, sáng đến mức dường như có nhiệt độ, đủ để đun sôi nước. Chẳng mấy chốc, Ứng Nghê ngã xuống giường, má áp vào ga trải giường mềm mại, tiếng nức nở như đang khóc vì tủi thân phát ra khe khẽ, nghèn nghẹn.
Trần An từ phía sau ôm lấy cô.
*****
“Anh xấu xa quá.” Ứng Nghê như muốn trút giận cắn vào vai anh, cắn ra một dấu răng rất sâu, lại cố tình để lại dấu hôn trên cổ anh, khiến anh không dám gặp ai.
Trán Trần An lấm tấm mồ hôi, hơi thở cũng chưa ổn định lại, nhìn người đẹp trong lòng, từ lồng ngực phát ra một tiếng thở dài trầm thấp: “Đàn ông không hư, đàn bà không yêu.”
Ứng Nghê giả vờ nôn một tiếng, “Sến súa quá.”
“Phải, anh vừa hư vừa sến, còn xấu xí nữa.”
Ứng Nghê hừ một tiếng, “Anh cũng có chút tự hiểu biết đấy.”
Trần An dùng ngón út móc lấy tóc mai của cô, thờ ơ “Ừ” một tiếng.
Ứng Nghê nằm nhoài trên người anh, hồi lâu không ai lên tiếng, không khí yên tĩnh trở lại, nhiệt độ cũng dần dần hạ xuống.
Một lúc sau, có lẽ vì Trần An không để ý đến cô nữa, cô áy náy ngẩng đầu lên: “Thật ra cũng không hẳn, anh vẫn có một chút xíu đẹp trai.” Cô đưa ngón út ra hiệu, “Nhưng mà chỉ một chút xíu thôi nhé.”
Trần An nhắm mắt lại, “Em xinh đẹp là được rồi.”
Ứng Nghê đưa tay chạm vào hàng mi dài đen nhánh của anh, sau khi sự nghiệp thành công chắc chắn Trần An đã gặp rất nhiều người đẹp, Ứng Nghê tự tin nhưng không tự phụ: “Xinh đẹp đến mức nào? Là người xinh đẹp nhất mà anh từng gặp sao?”
Trần An ừ một tiếng.
Là vẻ đẹp mà trước đây anh không dám theo đuổi, bây giờ có được rồi lại sợ mất đi, nhưng so với vẻ đẹp, anh thích con người cô hơn.
Ứng Nghê hôn lên yết hầu anh một cái, nằm úp sấp trên ngực anh cọ qua cọ lại, “Thôi được rồi, em tăng thêm cho anh một chút xíu nữa, anh có hai chút xíu đẹp trai.”
Trần An khẽ cười một tiếng.
Ứng Nghê đấm anh một cái, rồi đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, “Ngày mai có phải đến nhà ăn cơm không?”
Trần An mở mắt ra: “Mẹ anh gọi cho em à?”
Mặc dù sau khi từ Bảo Liễu trở về, Ứng Nghê không còn phản cảm với việc tiếp xúc với Ngô Khánh Mai nữa, nhưng đối với việc hòa nhập hoàn toàn vào một gia đình, cô vẫn có chút kháng cự không kiểm soát được. Vì vậy, số lần họ cùng nhau về nhà tương đối ít, phần lớn chỉ là gặp nhau ăn một bữa cơm vào dịp lễ tết. Hai mẹ con cũng không liên lạc riêng, Ngô Khánh Mai đều thông qua anh để mời Ứng Nghê.
Cho nên nghe cô nói như vậy, anh thấy khá kỳ lạ.
“Cũng coi như vậy.” Ứng Nghê nói.
Mấy hôm trước, dưa muối ở nhà đã ăn hết, cô muốn học cách làm một ít, để khỏi làm phiền mẹ anh vất vả làm rồi mang đến, nên đã chủ động gọi điện thoại qua.
Lúc đó vừa kết nối, đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, sau đó dò hỏi: “Tiểu Nghê à, có phải con bấm nhầm số không?”
Khoảnh khắc đó, Ứng Nghê cảm thấy rất áy náy.
Vì vậy, sau khi hỏi xong cách làm dưa muối, cô chủ động bắt chuyện, hỏi thăm sức khỏe của bà, gần đây bà đang nghe tọa đàm nào, đã nhận được bao nhiêu quả trứng, có bị lừa không.
Nói chuyện khoảng mười phút, trước khi cúp máy, Ngô Khánh Mai bảo cô về ăn cơm, nói dì ba của Trần An có mang gà ta lên, loại không cho ăn một hạt thức ăn công nghiệp nào.
Thật ra Tết năm ngoái Trần An có làm vịt xiêm cho cô ăn, Ứng Nghê hoàn toàn không ăn ra sự khác biệt.
Nhìn Trần An ngẩn người, Ứng Nghê có chút ngạc nhiên: “Dì không nói với anh sao?”
“Nói rồi.” Trần An nói, “Anh chưa kịp hỏi em.”
Ứng Nghê “Ồ” một tiếng, “Em đồng ý rồi, em nói chiều nay chúng ta qua đó, rồi nghỉ lại một đêm, nếu anh không vội thì có thể ăn cơm trưa xong rồi đi.”
Trần An im lặng nửa giây, nâng người đang vùi mặt vào ngực anh lên, ôm chặt hôn một cái.
*
Chiều hôm sau, Ứng Nghê và Trần An cùng lái xe đến biệt thự số 6, buổi tối ăn gà ta nấu chua cay, bữa sáng cô không dậy, Trần An có việc nên đã đi rồi, Kinh Kinh cũng ở bệnh viện. Buổi trưa chỉ có Ứng Nghê và Ngô Khánh Mai ở nhà.
Thật ra trước khi đi, Trần An có đánh thức cô dậy hỏi có muốn đi cùng không. Có thể là do ở văn phòng bị anh hành hạ đủ rồi, cũng có thể là do mùi hương của chiếc chăn được phơi nắng có mùi vị của tuổi thơ, Ứng Nghê mơ màng lắc đầu, sau đó ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao, Ngô Khánh Mai gõ cửa gọi cô dậy ăn cơm.
Ứng Nghê mặc đồ ngủ đi vào bếp, Ngô Khánh Mai đang bận rộn bên trong, van xả khí của nồi áp suất kêu phì phì.
Cô đứng yên tại chỗ có chút ngại ngùng, bèn hít mũi thật mạnh: “Nấu món gì vậy ạ?”
“Canh gà, sắp xong rồi.” Ngô Khánh Mai tắt bếp, tiếng xì hơi ngừng lại, “Không phải dì nói con đâu Tiểu Nghê.” Bà nhìn sang, muốn nói lại thôi.
Ứng Nghê đang ngáp bỗng chốc căng thẳng.
Cô biết rõ lời mở đầu này đại diện cho điều gì, bởi vì trước đây Lâm Dung Uyển dạy dỗ cô cũng gần giống với giọng điệu này.
Đáng lẽ cô nên cùng Trần An rời đi, nhưng nghĩ lại bản thân mình đúng là có hơi quá đáng, ngủ đến tận trưa, chẳng làm việc gì, dù là mẹ ruột cũng phải nói cô vài câu, dù sao rõ ràng đã hỏi có muốn ăn sáng không, cô gật đầu đồng ý rồi mà vẫn không chịu dậy, để người ta bận rộn một hồi uổng công.
Ứng Nghê buông tay xuống, đứng thẳng người hơn một chút, khiêm tốn tiếp thu phê bình.
“Dì biết mấy đứa trẻ các con có sự nghiệp riêng, nhưng con xem con đi, vừa phải chăm sóc mẹ, vừa phải bận rộn với cửa hàng, lại còn phải vun vén cho gia đình nhỏ của hai đứa.” Ngô Khánh Mai nhíu mày: “Nghe Kinh Kinh nói để tiết kiệm chi phí, trong cửa hàng con chỉ thuê một người, như vậy sao được. Thuê thêm hai người nữa đi, tiền lương dì trả cho.”
Ứng Nghê ngơ ngác một lúc, “Hả?”
“Đừng quá vất vả.” Ngô Khánh Mai thở dài: “Phụ nữ kinh nguyệt không đều là do khí huyết không đủ, chuyên gia nói rồi, một là do dinh dưỡng không đủ, hai là do tinh thần mệt mỏi.”
Hóa ra không phải đang trách móc cô, mà là đang lo lắng cho cô.
“Mệt mỏi về tinh thần thì phải dựa vào bản thân con, còn dinh dưỡng thì dễ giải quyết.” Ngô Khánh Mai mở nắp nồi, mùi thơm của thuốc bắc hòa quyện với mỡ gà phả vào mũi, “Dì đã bảo dì ba của con mỗi tuần gửi lên một con gà ta, nấu với a giao và nhân sâm loại tốt hầm nhỏ lửa từ từ, hầm cho thịt nhừ ra.”
Bà đổ canh vào bát, “Con đừng chê khó uống, cũng đừng chê phiền phức, dì hầm xong sẽ chia ra rồi mang đến cho con, con cứ để vào ngăn đá tủ lạnh, cách một bữa lại lấy ra hâm nóng bằng lò vi sóng, tốt hơn thuốc nhiều.”
Ứng Nghê vừa buồn cười vừa bất lực, khó uống hay không thì chưa nói đến, “Người phiền phức không phải là con.”
Ngô Khánh Mai chép miệng một tiếng, “Cả ngày dì rảnh rỗi không có việc gì làm, làm mấy việc này dì vui, Kinh Kinh thì thức khuya hao tổn tinh khí, mỗi người một ngày một bát.”
Theo góc độ khoa học, chất dinh dưỡng trong canh ít hơn nhiều so với tưởng tượng. Ứng Nghê định nói không cần, nhưng nhìn thấy Ngô Khánh Mai tất bật, cô liền gật đầu, “Vâng, con sẽ uống mỗi ngày một bát.”
“Dì sẽ thay đổi khẩu vị cho hai đứa, đảm bảo uống không ngán!” Ngô Khánh Mai cười nói.
Ứng Nghê cũng cười theo, nhìn tới nhìn lui, thức ăn đã làm xong hết rồi, cô không giúp được gì cả. Cô đi đến trước nồi cơm điện, mở nắp ra, “Cái này…” Nói đến đây, cô quay đầu nhìn Ngô Khánh Mai đang đeo tạp dề nêm nếm canh.
Ánh nắng ban trưa chiếu vào cửa sổ bao trùm lấy bà, tạo thành một viền vàng dịu dàng, hiền từ. Cô nghĩ, có những chuyện có lẽ không khó khăn đến vậy, chỉ là suy nghĩ bị trói buộc mà thôi.
Thế là cô buông tay xuống, cong môi cười: “Mẹ, bây giờ xới cơm ra luôn hay là bưng canh ra trước ạ?”
“Cái gì cũng được…” Tay Ngô Khánh Mai run lên, cả thìa muối rơi hết vào nồi canh, “Con vừa nói gì? Ăn cơm xong muốn đi thăm mẹ con?”
Ứng Nghê mím môi, thầm nghĩ hai anh em có nói Ngô Khánh Mai bị lãng tai đâu.
“Con hỏi là ăn cơm trước hay uống canh trước ạ.” Nói xong, Ngô Khánh Mai vẫn như không hiểu, Ứng Nghê dừng lại một chút, quay người đi lục tủ: “Dùng hai cái bát đi ạ.”
Ngô Khánh Mai hoàn hồn, gật đầu: “Bát ở trong tủ dưới.”
Nhìn bóng lưng Ứng Nghê bưng bát đi ra ngoài, không có gì khác thường, bà nghĩ chắc là mình nghe nhầm rồi, bèn nghiêng đầu cọ cọ tai vào vai, dùng muôi múc một bát nhỏ ra định nếm thử xem có mặn không.
Lúc này, bên ngoài vang lên một tiếng thúc giục không hề báo trước:
“Mẹ ơi —— Thiếu một đôi đũa!”
Giọng nói vang lên to và dài, Ngô Khánh Mai khựng tay lại, lần này bà nghe rõ rồi, thật sự nghe rõ rồi, nghe thấy nhà họ Trần từ ba người biến thành bốn người.