Cỏ Mùa Hè
  • CỎ
    • GIỚI THIỆU
    • PASS
    • LIÊN HỆ
  • TRUYỆN
    • CỎ HỒNG
    • CỎ XANH
    • CỎ NON
    • CỎ VÀNG
    • HẠT CỎ
  • BÌA
  • VẼ
  • TÀI NGUYÊN
    • BRUSH
    • PNG
    • FONT
  • BLOG
  • CỎ
    • GIỚI THIỆU
    • PASS
    • LIÊN HỆ
  • TRUYỆN
    • CỎ HỒNG
    • CỎ XANH
    • CỎ NON
    • CỎ VÀNG
    • HẠT CỎ
  • BÌA
  • VẼ
  • TÀI NGUYÊN
    • BRUSH
    • PNG
    • FONT
  • BLOG
  • CỎ HỒNG
  • CỎ XANH
  • PASS
Trước
Sau

Không Thể Ly Hôn - Chương 54

  1. Cỏ
  2. TẤT CẢ TRUYỆN
  3. Không Thể Ly Hôn
  4. Chương 54 - Thấy em rồi
Trước
Sau

Sự im lặng của Trần An khiến Ứng Nghê không còn hứng thú truy hỏi đến cùng.

Hơn nữa, câu hỏi này vốn dĩ chẳng có gì quan trọng, chỉ là trò tiêu khiển nhạt nhẽo sau khi xong việc, nhạt hơn cả nước lọc.

Thuốc lá lặng lẽ cháy hết, Ứng Nghê vừa ấn tắt, vừa phẩy tay xua đi làn khói, tầm mắt nhờ vậy mà trở nên rõ ràng ——

Trần An đang đứng trước tủ đầu giường, ánh sáng phản chiếu từ đèn ngủ hắt lên mắt anh, để lại vài chấm lốm đốm, mí mắt anh hơi cụp xuống, không biết là sự trống rỗng sau khi thỏa mãn dục vọng hay là gì khác.

Trông có chút buồn bã.

Ứng Nghê nghiêng về giả thiết đầu tiên, dù sao thì tâm trạng cô lúc này cũng nhàn nhạt, nếu không thì đã chẳng nghĩ đến việc hút một điếu thuốc sau khi xong việc. Cô đi tới, nhặt đống quần áo Trần An chất trên tủ lên.

Ôm một đống lớn trong lòng, vì che khuất tầm nhìn nên không tìm thấy dép lê, cô khẽ nhíu mày. Gần như cùng lúc đó, Trần An cúi xuống nhặt thứ gì đó không rõ là thú nhồi bông hay dép lê đưa đến bên chân cô.

“Hay là để đấy?” Anh đề nghị, “Lát nữa tôi mang đi giặt.”

Ứng Nghê không nói gì, cúi đầu dùng ngón chân xỏ vào dép thể hiện sự không đồng ý. Kết quả là dép thì xỏ vào được rồi, nhưng quần áo trên tay lại rơi xuống.

Ứng Nghê vừa làm rơi, Trần An vừa nhặt, xui xẻo thay, toàn nhặt được những món đồ nhỏ. Nhìn anh cầm áo ngực, quần lót trong tay, nghĩ đến những hành động vừa rồi, vành tai cô bỗng nhiên nóng bừng lên.

Trần An lại còn nhìn cô với vẻ suy tư: “Hửm?”

Ứng Nghê tức giận, ném tất cả vào mặt anh, “Không cần nữa, tặng hết cho anh!”

*

Sau ngày hôm đó, cách hai người ở chung có một chút thay đổi nhỏ.

Ứng Nghê mặc kệ Trần An có ở nhà hay không đều thoải mái nằm dài trên sofa tầng một xem tivi, Trần An vẫn như thường lệ đóng vai trò là người bưng đĩa hoa quả, đưa giấy ăn, cầm gói khoai tây chiên.

Nhưng anh sẽ không còn răm rắp nghe lời như trước nữa, hoa quả không được ăn lẫn lộn, khoai tây chiên chỉ được ăn một gói, thuốc lá thì càng khỏi phải nói, không hiểu sao lại biến mất mấy hộp.

Sữa trên bàn mỗi sáng thường xuyên nguội lạnh, cửa phòng làm việc cũng thường xuyên đóng kín. Trần An không hề tỏ ra muốn gần gũi với cô nữa, thậm chí khi hai người cùng nhau xem tivi, ở giữa còn có thể chen thêm hai người nữa.

Nhưng khi nhắn tin thì tin nào cũng trả lời ngay lập tức, lúc đi siêu thị sẽ nghiêm túc hỏi cô muốn loại siêu mỏng hay loại có gai.

Ứng Nghê vẫn như trước, thái độ với anh không lạnh nhạt cũng không quá nhiệt tình. Tính cách tiểu thư vẫn không thay đổi, ăn khuya xong để rác trên bàn, sợ Trần An không biết dọn dẹp, cố tình chỉ bật một chiếc đèn bàn ăn. Thế nhưng vì số lần quá nhiều nên thành thói quen, đến nỗi có một ngày trên bàn sạch sẽ, cô cũng theo bản năng để lại một chiếc đèn.

Nhưng về bản chất vẫn không thay đổi.

Ngoài thời gian xem phim ra, cô không dễ dàng xuống lầu, anh cũng không chủ động lên lầu, cầu thang xoắn ốc như một kết giới, phân chia rõ ràng thế giới của hai người.

Hôm nay là Tết Nguyên tiêu.

Ứng Nghê dậy sớm dọn dẹp qua loa rồi chuẩn bị ra ngoài, lúc xuống cầu thang vừa hay gặp Trần An đi ra từ phòng ngủ. Anh dường như không ngờ cô dậy sớm như vậy, bước chân khựng lại, Ứng Nghê cũng theo đó dừng lại ở bậc thang thứ sáu từ dưới lên.

Ánh mắt chạm nhau.

Từ trên cao nhìn xuống, dễ dàng thu trọn cả người anh vào tầm mắt.

Trần An cao ráo, vai rộng, rất hợp mặc âu phục. Nhưng ngày thường hầu như anh chỉ mặc đồ đen, cà vạt cũng chỉ có vài màu đó, ngay cả họa tiết cũng hiếm thấy. Nhìn nhiều sẽ tạo cho người ta ấn tượng cứng nhắc, lạnh lùng, nghiêm nghị. Mặc dù người này khi không nói chuyện thì nhìn mặt quả thật có chút khó gần.

Hôm nay anh như biến thành người khác vậy – màu áo khoác đổi thành màu nâu sương mù với họa tiết kẻ ô vuông nhỏ nhạt, kiểu dáng không còn cứng nhắc khiến cả người trông dịu dàng hơn hẳn, còn cà vạt lại có họa tiết hình ngôi sao.

Thoạt nhìn, có chút hơi hướng cổ điển kiểu Anh.

Ứng Nghê quả thực có chút kinh diễm, nhưng không nhiều, chỉ một giây. Sau đó, trước khi anh phát hiện ra, cô nhanh chóng thu hồi ánh mắt, bước xuống cầu thang, chuẩn bị ác độc trêu chọc anh.

Kết quả là vừa mới nghĩ ra một câu “Ăn mặc diêm dúa thế này chắc là định đi thảm đỏ à”, thì đối phương đã lên tiếng trước.

“Đi đâu đấy?”

Mấy ngày nay, Ứng Nghê liên tục ra ngoài tìm mặt bằng, tối qua lại thức rất khuya để chọn hàng, vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi.

Ba chữ này khiến cô tỉnh cả ngủ.

Cô giả vờ ngáp dài một cái, qua loa đáp: “Đi chơi.”

Trần An đứng yên nhìn cô xuống cầu thang, mặt mộc không trang điểm, tóc tết bừa bãi vắt qua vai, kết hợp với áo phao và quần thể thao, đây là lần đầu tiên anh thấy cô giản dị như vậy.

Cũng chẳng liên quan gì đến việc đi chơi.

Cầu thang xoắn ốc càng xuống dưới góc độ càng lớn, đầu óc Ứng Nghê vẫn còn choáng váng, sợ ngã, cô vịn tay vịn bước từng bước một.

Lúc đi ngang qua Trần An, cô còn chẳng buồn ngước mắt lên nhìn, rồi rất nhanh sau đó đã bị một lực không nhỏ kéo lại.

Trần An móc quai đeo balo của cô, xoay người cô lại, mặt đối mặt truy hỏi: “Đi đâu chơi?”

Hành động như đang bắt học sinh tiểu học khiến Ứng Nghê rất khó chịu, cô hất tay anh ra, mặt mày nhăn nhó: “Đi dạo phố, với Dư Giảo Giảo.”

Trần An dừng lại một lúc mới buông tay, ánh mắt theo đó rơi xuống chiếc balo sau lưng cô, chất liệu nylon màu xám nhạt, phần đáy bị kéo xuống biến dạng, hình như đựng rất nhiều đồ nặng, những thứ không muốn cho người khác biết.

Có lẽ cô cho rằng mình nói dối rất tự nhiên, nhưng cô không biết rằng, cô có một thói quen rất xấu – khi nói dối đồng tử sẽ hơi mở to, đuôi mắt cũng theo đó mà nhếch lên.

Tóm lại, mặt càng khó đăm đăm thì trong lòng càng lo lắng.

Nhận ra anh đang quan sát mình, Ứng Nghê nắm chặt hai tay vào quai túi xách, tỏ vẻ không kiên nhẫn với câu hỏi của anh: “Mỹ phẩm.”

Trần An nhìn đồng hồ, lười vạch trần: “Tôi bảo tài xế đưa em đi.”

“Không cần.” Ứng Nghê vặn lại: “Giám sát hành tung của tôi đấy à, anh tự ăn mặc như con công như vậy là định đi đâu xòe đuôi?”

Câu này nghe có vẻ hơi ghen tuông pha lẫn chút mập mờ, Trần An biết cô đang giả vờ mạnh miệng, nhưng khi cửa mở ra, không có ánh nắng chiếu xuống, anh vẫn cảm thấy thời tiết hôm nay thật đẹp.

Trần An bước vào thang máy trước, tay chắn một bên, “Đi dự đám cưới.”

Nghe anh nói vậy, Ứng Nghê lập tức nhớ ra hôm nay là Tết Nguyên tiêu, La Toản kết hôn, ăn mặc quá nghiêm túc quả thật không phù hợp.

Cửa thang máy đóng lại, hai người bị giam trong cùng một không gian nhỏ hẹp, hít thở chung một bầu không khí, cảm giác này thật kỳ lạ, có chút giống vợ chồng cùng đi làm, tuy rằng họ đúng là vợ chồng, nhưng là kiểu vợ chồng đã kết hôn lâu năm và rất yêu thương nhau.

“Đi cùng nhau?” Trần An thăm dò hỏi.

Ứng Nghê lấy điện thoại ra, “Ngày vui của người ta, đừng làm người ta mất hứng.”

La Toản nể mặt Trần An nên gửi thiệp mời điện tử cho cô, cô cũng nể mặt Trần An nên nói một câu chúc mừng. Mối quan hệ của hai người chưa bao giờ hòa hoãn, lỡ như gặp mặt rồi lại cãi nhau như hồi họp lớp thì sao?

Cô không lo lắng La Toản có xui xẻo hay không, chủ yếu là sợ cô dâu buồn, cả đời chỉ có một lần, ai mà không muốn trong đám cưới mình xinh đẹp, vui vẻ.

Có lẽ cảm thấy cô nói có lý, Trần An không nhắc lại chuyện đi dự đám cưới cùng nhau nữa. Sau đó khoang thang máy chìm vào im lặng, giống như cách họ thường ở chung với nhau vậy.

Cho đến khi sắp đến tầng một, Trần An nói: “Tối nay La Toản tổ chức một bữa tiệc, tôi sẽ về muộn.”

Ứng Nghê dựa vào góc thang máy, đang chơi game, với thái độ thờ ơ: “Ồ.”

“Không cần để đèn cho tôi.” Trần An nói.

Ứng Nghê đột ngột ngẩng đầu lên, “Đó là do tôi quên tắt!”

Trần An cười, “Vậy tối nay em nhớ tắt nhé, bảo vệ môi trường.”

Ứng Nghê bị nụ cười của anh làm cho khó hiểu, nhét mạnh điện thoại vào túi, cãi lại: “Tôi cứ bật đấy!”

Trần An gật gật cằm: “Cũng được.”

…

Vậy là sau một hồi vòng vo, anh đồng ý để cô bật đèn sao? Ứng Nghê lên taxi rồi mới kịp phản ứng.

Xe nhanh chóng chạy lên đường cao tốc, dòng suy nghĩ bị gió thổi vào càng lúc càng rối loạn. Rốt cuộc là vô tình hay cố ý đào hố cho cô, cô còn chưa kịp nghĩ rõ ràng, thì bác tài đã đạp phanh, quay đầu lại nói “Đến nơi rồi”.

Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, Ứng Nghê nói lời cảm ơn rồi mở cửa xe. Vừa xuống xe, mấy chữ “Bến xe khách Cửu Lí Kiều” hiện ra trước mắt.

Đây là một bến xe cũ, thời gian để lại trên nó những dấu vết bụi bặm, người ra vào thưa thớt. Bởi vì 90% tuyến xe đã được chuyển sang bến xe liên tỉnh mới xây ở phía tây.

Còn lại một số ít tuyến đường, là đến những huyện ít người lui tới ở Hòa Trạch.

Ví dụ như Bảo Liễu.

Nơi Ứng Quân Ngọc yên nghỉ.

Thật ra Ứng Quân Ngọc không phải người Bảo Liễu, ông sinh ra ở thành phố Hoàng Cừ giáp ranh với Bảo Liễu, về phần tại sao không chôn cất ở Hòa Trạch hoặc đưa về quê hương. Thứ nhất là vì đất nghĩa trang trong nội thành Hòa Trạch khan hiếm và đắt đỏ, cho dù là vùng ngoại ô hẻo lánh, thì có bán cô đi cũng không mua nổi.

Còn thứ hai, là do họ hàng bên Ứng Quân Ngọc không chỉ một lần tuyên bố sẽ đào mộ ông lên.

Tuy rằng cảm thấy bọn họ đang nói lời cay nghiệt, nhưng cửa sổ bị cạy phá, tủ quần áo ngăn kéo bị lục tung khiến Ứng Nghê không thể không đề phòng.

Ứng Quân Ngọc khi còn sống đã rất đau khổ rồi.

Sau khi chết, cô muốn ông được yên nghỉ.

Thời tiết hôm nay cũng giống như tâm trạng, xám xịt một màu, không có chút sắc thái nào. Chiếc xe buýt mà năm ngoái cô đi không biết từ lúc nào đã được gắn biển số xanh lá cây, tăng tốc gấp gáp, chỗ ngồi của Ứng Nghê ở hàng cuối cùng, cộng thêm việc tối qua ngủ không ngon giấc, đường xóc nảy khiến dạ dày cô cuộn lên.

Nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vào khoảnh khắc cửa xe mở ra, cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng, lao ra ngoài còn chưa kịp ngồi xổm xuống đã nôn hết ra đất.

Nghỉ ngơi một lúc, thật sự không muốn ngửi mùi khí thải, cô đứng dậy vẫy một chiếc xe ôm. Người lái xe rất ngầu, phóng xe với tốc độ 80 km/h về phía nghĩa trang Tùng Pha, lúc xuống xe còn hỏi cô khi nào về, rồi kết bạn WeChat bảo sau này đi xe thì tìm ông ấy. Ứng Nghê ngoài mặt cười đồng ý, vừa quay đầu đã xóa giao diện kết bạn đi.

Mộ của Ứng Quân Ngọc ở nơi sâu nhất trong vườn, hai bên trái phải là hai cây bách cổ thụ. Ứng Nghê rất thích hai cây này, không tiếc bỏ ra gấp đôi giá tiền để chọn vị trí này.

Bởi vì chúng cao lớn như những người lính, trước đây ông đã bảo vệ che chở cho cô và Lâm Dung Uyển, bây giờ đến lượt chúng nó bảo vệ ông.

Nghĩa trang được xây dựng trên sườn núi, cây cối xanh tươi bao quanh, phong thủy tốt. Vì chỉ có hai ông lão thay phiên nhau trông coi, bảo trì không tốt, cỏ dại mọc cao hơn cả người. Ứng Nghê thành thạo kéo những bụi cây dại ra dùng chân giẫm lên, sau đó bẻ gãy ném sang một bên, cho đến khi để lộ hoàn toàn bia mộ mới thôi.

Việc dọn dẹp cỏ dại mất gần hai mươi phút, sau khi thở hổn hển, cô lại lấy khăn giấy ướt từ trong ba lô ra, theo thói quen ngồi trước bia mộ, tỉ mỉ lau sạch đất cát và bụi bẩn trên đó.

Lau đến bức ảnh, Ứng Nghê cầm khăn giấy ướt lên “Ơ” một tiếng: “Bố ơi, sao bố bẩn thế này!”

“Có phải ở bên kia bố không rửa mặt không?”

Đáp lại cô chỉ có tiếng gió thổi qua lá cây.

Ứng Nghê như không quan tâm, vừa lau vừa luyên thuyên không biết mệt, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, từ chính trị đến quân sự, mặc dù cô chẳng hiểu gì cả, nhưng cố tình chọn những chủ đề mà Ứng Quân Ngọc quan tâm.

Nói đến khi miệng lưỡi khô khốc, cô liền bày rượu, thuốc lá mang từ Hòa Trạch đến và đồ ăn đã được đóng gói từ hôm trước lên.

“Món lươn xào dầu mà bố thích nhất này, nhiều gừng hành, ít tiêu.” Ứng Nghê như khoe khoang, bưng đĩa thức ăn đến trước bức ảnh, quạt quạt, “Ngửi xem, có thơm không?”

Gió ngừng thổi, ngay cả tiếng xào xạc cũng không còn nghe thấy nữa.

Thế giới trở nên tĩnh lặng.

Như đang nói với cô rằng, sẽ không bao giờ có người trả lời.

Sống mũi bỗng nhiên cay cay, Ứng Nghê hít sâu một hơi, cúi đầu chia món lươn xào thành hai phần, lẩm bẩm một câu cùng ăn nhé, rồi không ngẩng đầu lên nữa.

Cô nhai một cách máy móc. Hương vị của nhà hàng này đã được Ứng Quân Ngọc công nhận, dù để trong tủ lạnh qua đêm, lạnh đến thấu xương, nhưng khi ăn vào vẫn có vị ngọt nhẹ, không hề tanh.

Nhưng dù ngon đến đâu, cô cũng không sao nuốt trôi.

Một lúc sau, cô đặt đũa xuống, rót rượu, châm thuốc. Rượu thì uống với bố một chén nhỏ, còn thuốc thì thôi. Ứng Quân Ngọc không biết cô hút thuốc, cô muốn giữ hình ảnh một cô con gái ngoan ngoãn.

Dưới tác dụng của rượu, cô dần nói nhiều hơn, nhưng cũng có chút lảm nhảm.

Lúc thì nói Lâm Dung Uyển sắp khỏi bệnh rồi bảo ông đừng lo lắng, lúc thì nói mình sắp làm bà chủ rồi cầu xin phù hộ, nói chuyện rải rác hết chuyện này đến chuyện khác, mãi cho đến khi nhắc đến chuyện kết hôn, mới hơi nghiêm túc một chút.

“Là bạn học cấp ba của con, mở một công ty pin, rất giỏi, tự thân lập nghiệp, đều dựa vào bản thân cả.” Cô quan sát vẻ mặt không hề thay đổi trên bức ảnh của Ứng Quân Ngọc, tiếp tục nói: “Anh ấy không đẹp trai lắm, nhưng cũng không xấu, nấu ăn ngon, giống như bố vậy, tính tình tốt, con nổi nóng cũng không tức giận, tuy rằng không hay dỗ dành con…”

Nói đến đây, Ứng Nghê dừng lại một chút, cảm thấy có chút không ổn.

“Cũng không phải là không dỗ dành, chỉ là không biết dỗ dành như vậy.”

Không giống như Lâm Dung Uyển vừa giận dỗi, Ứng Quân Ngọc liền bỏ hết mọi việc để vây quanh bà.

Lời nói vừa dứt, cỏ đuôi chồn cao bên cạnh mộ bị con bướm đậu xuống làm cho đung đưa.

Như đang chế giễu.

Ứng Nghê bĩu môi: “Hừ, không nói với bố nữa!”

Cứ như vậy ngồi yên lặng cho đến khi mặt trời lặn, vé xe về lúc 7 giờ 08 phút, 6 giờ, Ứng Nghê vỗ vỗ mông đứng dậy.

Im lặng nhìn bức ảnh vài giây rồi nói:

“Bố, con đi đây.”

“…”

Ứng Nghê mím môi, cúi người xách túi lên, như thể sợ ông không nghe thấy, lại lặp lại một lần nữa: “Con đi thật đấy.”

“…”

Móng tay bấu chặt vào da thịt.

“Con không nhớ bố, bố cũng đừng nhớ con.”

“…”

Gió từ khi ngừng thổi thì không xuất hiện nữa, Ứng Nghê không còn do dự nữa, nhưng khi quay người lại vẫn không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Sau đó, những giọt nước mắt không kìm nén được trào ra từ khóe mắt,

Cô đưa tay lau lau, nuốt nghẹn ngào vào trong, bước nhanh về phía trước.

*

Bầu trời tháng hai vẫn tối rất sớm.

Khi rời khỏi nghĩa trang, chỉ còn lại một chút ánh sáng le lói nơi chân trời. Vì gần khu mộ nên xung quanh không có nhà dân, càng không có đèn đường, chỉ có vài trạm phát sóng lẻ loi đứng trên sườn núi.

Ứng Nghê vừa đi bộ xuống núi theo đường cái vừa gọi xe qua mạng.

Kỳ lạ là, dưới chân núi có xe rảnh, nhưng không ai nhận cuốc, dù cô tăng giá lên gấp đôi cũng không có ai đáp lại.

Màn đêm dần buông xuống, vài ngôi sao lấp lánh bắt đầu xuất hiện, báo hiệu bóng tối sắp bao trùm.

Đang lúc Ứng Nghê băn khoăn không hiểu chuyện gì, thì gặp một ông lão đeo gùi trên lưng.

Ông lão nói giọng địa phương, vừa chỉ trỏ vừa nói: “Ở đây có ma, có từ lâu rồi, trước đây mọi người không sợ, không ngờ hôm kia có một chiếc taxi bị lật ở khúc cua phía trước, cao mấy mét, vậy mà chết người.”

“Bây giờ mọi người đều tin là có ma chắn đường, buổi tối không ai lên đây, càng không có xe nào dám lên.”

Hèn gì lúc nãy bác xe ôm nhiệt tình nói đi nói lại rằng bác ấy có thể chở cô, tuy Ứng Nghê là người vô thần, nhưng đi trên con đường tối om không bóng người, bóng cây càng lúc càng lay động dữ dội, cô càng hối hận vì đã không thêm WeChat của bác ấy.

Việc đã đến nước này rồi, chỉ đành cắn răng đi tiếp, nhưng khi mở định vị ra xem, đi bộ xuống núi mất một tiếng hai mươi phút. Không nói đến việc có thể kiên trì đi hết được hay không, chắc chắn là không kịp bắt xe rồi.

Đang lo lắng, điện thoại reo lên.

Vừa kết nối, chưa kịp nói gì, đầu dây bên kia đã hỏi: “Em thở hổn hển làm gì vậy?”

Giọng nói quen thuộc vang lên từ ống nghe, những sợi lông tơ dựng đứng dần dần dịu xuống. Mãi đến khi trán không còn toát mồ hôi lạnh, Ứng Nghê mới nhận ra rằng thần kinh mình vẫn luôn căng thẳng.

Cô bước chậm lại, chuyển sang đi bộ.

Vì vừa mới gặp bố, không muốn cãi nhau với ai, giọng điệu nói nhảm cũng rất ôn hòa: “Chạy bộ buổi tối đấy.”

“Chạy ở đâu?” Trần An hỏi.

Ứng Nghê nhìn quanh một vòng, thốt ra hai chữ: “Bên ngoài.”

Lại vội vàng chặn lời đối phương, “Dự đám cưới xong rồi à?”

Trần An “Ừ” một tiếng.

Đầu dây bên kia rất yên tĩnh, giống như đang ở trong một không gian kín mít.

Còn bên cô, ánh sáng le lói trên bầu trời đã hoàn toàn biến mất, tối đen như mực.

Nói không sợ hãi chút nào là tự lừa dối bản thân, Ứng Nghê men theo con đường quanh co đi về phía trước, cố ý tìm chủ đề để nói.

“Uống rượu không?”

“Không uống.”

“Vui không?”

“Cũng được.”

“Về Nhã Đốn rồi à?”

“Chưa.”

Vậy là đến công ty rồi, Ứng Nghê nghĩ thầm rồi dừng bước.

Thật sự không tìm được chủ đề gì để nói chuyện với anh, cô mím môi nói:

“Có thể đừng cúp máy trước được không.”

Trần An nói: “Từ bao giờ tôi cúp máy em trước?”

Ứng Nghê: “…”

Cuộc gọi im lặng một cách khó xử, Trần An tiếp lời, “Đang ở cùng Dư Giảo Giảo à?”

Ứng Nghê gật đầu, tiếp tục đi về phía trước: “Đúng.”

Trần An hỏi: “Vậy người đang uống rượu trong phòng riêng là ai?”

Dừng phắt lại.

“Dư Giảo Giảo uống rượu á?? Cô ấy bị dị ứng với cồn mà…” Nói đến đây, Ứng Nghê mới nhận ra mình bị lừa.

Im lặng vài giây.

“Được rồi, tôi không ở cùng Dư Giảo Giảo.” Ứng Nghê thẳng thắn thừa nhận.

Trần An quay lại chủ đề ban đầu: “Vậy em đang ở đâu?”

Ứng Nghê bĩu môi, “Nghĩa trang Tùng Pha, Bảo Liễu.” Nói xong, cô cúi đầu đá đá vào mấy viên sỏi, do dự nửa giây rồi nói: “Không có xe xuống núi, anh tìm người đến đón tôi với.”

“Cho tôi địa chỉ cụ thể hơn.”

Trần An không hề hỏi cô tại sao lại ở Bảo Liễu, Ứng Nghê có chút ngạc nhiên.

Ứng Nghê nhìn trái nhìn phải: “Có một nhà máy xi măng bỏ hoang, sườn núi đối diện có dựng một biển quảng cáo rất lớn, nền đỏ chữ trắng, nhưng không nhìn rõ chữ gì.”

“Dù sao lên núi cũng chỉ có một con đường này thôi, nhanh lên một chút.” Cô khẽ nhíu mày.

Trần An nói: “Biết rồi, ở yên đó đừng đi đâu cả.”

Không động đậy là điều không thể.

Nghĩ thầm đợi anh tìm người lên núi, nhanh nhất cũng phải nửa tiếng, Ứng Nghê không muốn ngốc nghếch đứng trong rừng sâu núi thẳm có ma, liền không nghe lời mà bước xuống núi.

Điện thoại vẫn chưa cúp, cách khoảng bảy tám giây.

Trần An đột nhiên hỏi: “Hình như còn có một cái tháp nước nữa phải không?”

Ứng Nghê nheo mắt xác nhận, nắm chặt điện thoại “Ừ” một tiếng.

Nhưng bước chân càng đi càng chậm, mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, cũng có một loại dự cảm khó nói nên lời.

Đúng lúc cô muốn hỏi “Sao anh biết?” thì phía trước khúc cua đột nhiên chiếu tới một chùm sáng, tiếng bánh xe cán qua đá vụn đồng thời vang lên.

“Thấy em rồi.” Anh nói.

Trước
Sau

CÓ THỂ BẠN CŨNG THÍCH

mat-na-thu-toi
Mặt Nạ Thú Tội
26/05/2025
thu-ky-kieu-van-chua-rung-dong
Thư Ký Kiều Vẫn Chưa Rung Động
06/12/2024
phia-sau-anh
Phía Sau Anh
18/01/2025
mot-ngay-mua
Một Ngày Mưa
06/08/2024
Tìm nâng cao

Bình luận "Chương 54"

BÌNH LUẬN

Để lại một bình luận Hủy

Bạn phải Đăng ký hoặc Đăng nhập để đăng bình luận.

  • CỎ HỒNG
  • CỎ XANH
  • PASS

@2024 Cỏ Mùa Hè

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lại Cỏ Mùa Hè

Đăng ký

Đăng ký trên Cỏ Mùa Hè.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lại Cỏ Mùa Hè

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lại Cỏ Mùa Hè