Cỏ Mùa Hè
  • CỎ
    • GIỚI THIỆU
    • PASS
    • LIÊN HỆ
  • TRUYỆN
    • CỎ HỒNG
    • CỎ XANH
    • CỎ NON
    • CỎ VÀNG
    • HẠT CỎ
  • BÌA
  • VẼ
  • TÀI NGUYÊN
    • BRUSH
    • PNG
    • FONT
  • BLOG
  • CỎ
    • GIỚI THIỆU
    • PASS
    • LIÊN HỆ
  • TRUYỆN
    • CỎ HỒNG
    • CỎ XANH
    • CỎ NON
    • CỎ VÀNG
    • HẠT CỎ
  • BÌA
  • VẼ
  • TÀI NGUYÊN
    • BRUSH
    • PNG
    • FONT
  • BLOG
  • CỎ HỒNG
  • CỎ XANH
  • PASS
Trước
Sau

Không Thể Ly Hôn - Chương 35

  1. Cỏ
  2. TẤT CẢ TRUYỆN
  3. Không Thể Ly Hôn
  4. Chương 35 - Anh có thể không đeo
Trước
Sau

Sau khi cúp điện thoại, Ứng Nghê loạng choạng đi về phía trước, Lily đi theo sau, “Này này này, cô muốn đi đâu?”

Ứng Nghê không đáp.

Một tay Lily xách chiếc túi nhỏ rách nát của cô, một tay kiên trì nhặt chiếc áo khoác rơi trên đất khoác lại lên người cô.

Bị làm phiền, Ứng Nghê đột nhiên dừng bước quay đầu lại, đồng thời rút lấy quần áo trong tay cô ấy, “Cô đi đi, có người đến đón tôi rồi.”

Nghĩ đến cái tên Ứng Nghê nhắc đến trong cuộc gọi, Lily cười nói: “Đồng nghiệp một thời, không thể bỏ mặc cô một mình trên đường được.”

Ứng Nghê nhìn cô ấy từ trên xuống dưới, lạnh lùng nói: “Tùy cô.”

Hai người đi đến một cửa hàng tiện lợi 24 giờ cách đó không xa, tiếng chuông cửa cảm ứng đánh thức nhân viên thu ngân đang ngủ gật, Ứng Nghê quét mắt một vòng rồi đi vào trong, Lily dừng lại trước quầy thu ngân mua oden.

Trong lúc đó, cô ấy ra ngoài nghe điện thoại, lúc quay lại thấy Ứng Nghê đứng ở cửa, tay trái cầm một chai nước khoáng, tay phải cầm một chai Giang Tiểu Bạch, chưa kịp ngăn cản, Ứng Nghê đã ngửa đầu tu ừng ực.

Lily giật lấy chai thủy tinh lắc lắc, một giọt cũng không còn.

Nhìn Ứng Nghê lần nữa, dường như cổ họng cay xè đến cực điểm, cô nhíu chặt mày tu ừng ực nước khoáng, sau đó vịn vào chiếc hộp nhỏ cho thuê sạc dự phòng đặt bên cạnh cây xanh, cúi người nôn khan hai tiếng.

“Muốn nôn thì ra thùng rác đối diện mà nôn.” Nhân viên thu ngân quen việc hét lên, “Nôn ở cửa phạt 200 tệ tiền vệ sinh!”

Lily dìu cô đến mái hiên bên cạnh, nơi đó có một cái cột để dựa vào.

Rượu cô uống tối nay còn nhiều hơn nước cô uống cả ngày, kiếm được gần mười nghìn tiền hoa hồng. Lily nhìn chai rượu nhỏ trong tay với vẻ chán ghét, không tìm thấy thùng rác để vứt.

Uống rượu ở Bạch Điều rồi, loại này còn nuốt trôi được sao?

Cô ấy không hiểu nổi Ứng Nghê, không chỉ mình cô ấy không hiểu, những người khác ở Bạch Điều cũng thấy cô là một kẻ lạc loài không hợp với nơi này.

Tất nhiên, cái lạc loài trong miệng mọi người, ý chỉ Ứng Nghê trông không giống, cũng không nên thuộc về cái giới này.

Cô có khí chất tao nhã và kiến thức hơn người.

Nhưng tối nay, lúc này, trong khoảng thời gian chờ đợi ông chủ lớn đến đón, lại khiến cô ấy cảm thấy hai người gần gũi hơn đôi chút.

Hai mươi phút sau, một chiếc G-Class từ ngã tư rẽ vào, bật đèn cảnh báo nguy hiểm, tốc độ càng lúc càng chậm, khi đến gần cửa hàng tiện lợi, vội vàng bấm còi hai tiếng.

Lily cúi đầu vuốt tóc, rồi mới kéo cánh tay Ứng Nghê, “Tỉnh dậy đi, ông chủ của cô đến rồi.”

Mặt Ứng Nghê đỏ bừng, say đến bất tỉnh nhân sự, lúc trước như một bãi bùn nhão trượt từ cột xuống đất, kéo mãi không dậy được nên cứ để cô ngồi dưới đất luôn.

Lúc này lay mạnh vai cô, tuy có phản ứng ưm ưm hai tiếng, nhưng mắt vẫn nhắm nghiền. Trong lúc kéo kéo, Trần An sải bước dài băng qua dải phân cách tiến lại.

“Anh đến đón Ứng Nghê à?” Lily gọi với theo anh, “Cô ấy say rồi.”

Trần An bước nhanh hơn, không nhìn Lily, trực tiếp ngồi xổm xuống trước mặt Ứng Nghê, vén những sợi tóc lòa xòa trên mặt cô ra.

Các nét trên khuôn mặt nhăn nhúm lại, đầu cúi gằm xuống như không có điểm tựa. Cổ còn đỏ hơn cả mặt, hàng mi dày như cánh quạt dường như ướt đẫm sương.

Giống như một chú mèo con bị bỏ rơi, đói rét sắp không chịu đựng nổi nữa, khác xa với vẻ kiêu ngạo thường ngày.

“Gọi thế nào cũng không tỉnh, hay là chúng ta mỗi người đỡ một bên vai đi.” Lily nói bên cạnh.

Màn đêm dày đặc, ánh trăng lạnh lẽo, con đường dưới ánh sáng dịu dàng càng thêm tĩnh lặng, thỉnh thoảng có xe chạy vụt qua.

Trần An lắc đầu, đưa ngón tay cái lau đi vết nước ở khóe môi cô.

Lily vội vàng cúi đầu lục túi xách của mình, đợi đến khi lấy được giấy ra, Trần An đã thu tay về, đành phải nhét giấy trở lại.

Trần An nhặt chiếc áo khoác đang phủ trên đùi Ứng Nghê lên, vuốt phẳng rồi bọc kín người cô từ vai trở xuống.

Lily nhìn anh đỡ lấy vai Ứng Nghê, một tay vòng ra sau eo, tay kia luồn xuống khoeo chân cô, vội vàng nói:

“Cô ấy vừa mới nôn, quần áo và tóc đều dính…”

Chưa nói hết câu, Trần An đã bế ngang cô lên, nhìn từ phía sau, Ứng Nghê cuộn tròn trong lòng anh, mái tóc dài xõa tung lên làn da trần ở cổ anh.

Dù là quần áo dính đầy bụi bẩn, hay mái tóc dính chất nôn, đều tiếp xúc thân mật với anh.

Như thể anh chẳng sợ bẩn chút nào.

Lily nghĩ đến ông chủ trước đây từng ghét bỏ cô ho, trong lòng có chút khó chịu, mím môi đi theo phía sau.

Im lặng nhìn anh mở cửa ghế phụ, nhìn anh cẩn thận bế người vào trong, dùng tay đỡ lấy nóc cửa xe, sợ đầu cô va vào.

Trái tim khó chịu bắt đầu trở nên chua xót.

Lúc thắt dây an toàn, Lily vén tóc ra sau tai, tiến lên một bước nói: “Đây là túi của Ứng Nghê, tôi đã để điện thoại vào trong rồi.”

Trần An nhận lấy, nói lời cảm ơn.

“Tôi vẫn có chút không yên tâm.” Lily liếc nhìn người phụ nữ đang ngủ gật gà gật gù trên ghế phụ, đưa điện thoại ra, cười khẽ: “Kết bạn WeChat đi, anh đưa cô ấy về nhà xong thì báo cho tôi biết, nếu không tôi sẽ mất ngủ cả đêm.”

Trần An đưa tay đóng cửa ghế phụ lại, chỉ nói hai chữ: “Xin lỗi.”

Lily đã gặp anh hai lần, ấn tượng về người đàn ông này luôn là ôn hòa, lúc này bị màn đêm bao phủ, cũng có thể bị nhiễm hơi lạnh cuối đông, khiến gương mặt góc cạnh của anh hiện lên vẻ lạnh lùng xa cách khác hẳn thường ngày, như băng tuyết vậy.

Cũng dứt khoát như thể không muốn dây dưa với bất kỳ người phụ nữ nào.

“Thôi được rồi.” Lily buông tay xuống, ủ rũ nói: “Lái xe cẩn thận.”

…

Sau khi lên xe, Trần An không vội lái đi, mà nghiêng mặt, yên lặng nhìn người phụ nữ trên ghế phụ đang nghiêng đầu chỉ để lộ nửa vành tai.

Trong ký ức, tửu lượng của Ứng Nghê rất tốt, đêm liên hoan lớp tiễn cô đi du học Anh, cô đã uống sáu chai bia nặng độ, ngoài mặt hơi ửng đỏ ra thì không thấy biểu hiện say xỉn nào, nói năng rõ ràng, còn có thể mỉm cười chào tạm biệt các bạn học.

Đây là lần đầu tiên Trần An thấy cô say đến thế này.

Sự yên tĩnh lan tỏa trong xe, hơi ấm phả ra, đối lập rõ rệt với cái lạnh bên ngoài cửa sổ. Ứng Nghê dường như cảm thấy rất nóng, người cứ ngọ nguậy, trán đập vào cửa kính, đau đến mức khẽ rên lên một tiếng.

Ý thức cũng bừng tỉnh trong khoảnh khắc.

“Nhanh vậy.” Cô lẩm bẩm, không hề bất ngờ khi thấy mình đang ở trên xe, chỉ là kinh ngạc về tốc độ của Trần An, dù sao Vạn Lệ Ca cách công ty anh cả một thành phố.

“Uống bao nhiêu rồi?” Trần An hỏi.

Ứng Nghê hé mắt ra một khe hở nhỏ, khuôn mặt người đàn ông hiện ra trong đó, ngũ quan lại mơ hồ, “Ai mà nhớ mấy chuyện này.”

Trần An đổi cách hỏi, “Kiếm được bao nhiêu tiền hoa hồng.”

Ứng Nghê cử động, tìm một tư thế thoải mái nhất để cuộn tròn, đèn đọc sách chiếu vào mặt cô, ánh sáng dịu nhẹ không chói mắt, khẽ thở ra một tiếng, “Không đủ mua một cái lốp xe của anh.”

“Muốn xe, tôi tặng em.”

Ứng Nghê không nói gì, nhắm mắt lại, cứ yên lặng chờ đợi như vậy mấy phút, Trần An tưởng Ứng Nghê ngủ thiếp đi, mới thoát khỏi dòng suy nghĩ, nhập địa chỉ vào định vị rồi nhấn ga.

Nhưng không ngờ xe vừa mới khởi động chưa được bao lâu, còn chưa đến ngã tư đầu tiên, Ứng Nghê bỗng nhiên quay mặt sang, đột ngột nói: “Trần An, anh có thể cho tôi tiền không.”

Từ lúc Trần An bế cô lên, cô đã tỉnh, chỉ là đầu óc vẫn còn mơ màng, lên xe cũng không ngủ, cứ suy nghĩ, tính toán mãi.

Nhưng nhắm mắt suy nghĩ hồi lâu, đầu óc rối như tơ vò, không tính ra được kết quả.

Thôi thì cứ nhân lúc say nói ra câu nói có thể biểu lộ tất cả này.

“Em muốn bao nhiêu.” Trần An nhìn thẳng về phía trước, giọng nói không nghe ra cảm xúc.

Ứng Nghê ngồi thẳng dậy, do dự một lúc, “Mấy triệu đi, chị họ tôi biển thủ một triệu tiền công quỹ, tôi muốn tìm chuyên gia khám cho mẹ, rồi thuê thêm một người chăm sóc cao cấp, tôi cũng không muốn làm công việc này nữa, muốn kinh doanh nhỏ, nhưng vẫn chưa nghĩ ra nên làm gì.”

Cô cũng không chắc chắn lắm, ngây người nhìn Trần An. Đôi đồng tử nhìn sang đen láy, không còn ướt át như lúc trước, dáng vẻ mục đích rõ ràng, lại khiến người ta có cảm giác cô không hề say.

Trần An im lặng, như đang cân nhắc điều gì đó, Ứng Nghê nhíu mày, “Là anh nói có thể tìm anh mà.”

Trần An ừ một tiếng, không phủ nhận.

“Anh có cho hay không?” Giọng cô hơi cao lên.

Ngay cả việc đòi tiền cũng hùng hồn như vậy, Trần An không biết nghĩ đến điều gì, khẽ cười, “Em nghĩ sao.”

Lại là câu hỏi ngược lại nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, Ứng Nghê cảm thấy ngột ngạt, khó thở, ôm lấy cánh tay nhìn chằm chằm vào kính chắn gió, “Làm sao tôi biết anh đang nghĩ gì.”

Anh nhìn sang, chạm phải ánh mắt liếc của cô, “Ngày mai tôi sẽ bảo thư ký viết séc cho em.”

Dừng một chút, lại nói: “Muốn bao nhiêu thì tự điền vào.”

Cô chưa từng nghĩ đến kết quả anh sẽ không cho khi cô chủ động mở lời, vì vậy sự im lặng của anh khiến cô rất bối rối.

“Tôi chỉ cần số tiền này thôi, những thứ khác tôi không cần.” Cô quay đầu đi, vùi mặt hoàn toàn vào nơi anh không nhìn thấy, thở phào nhẹ nhõm, “Đừng nói nữa, tôi muốn ngủ rồi.”

*

Sau đó, cả quãng đường im lặng, Ứng Nghê cũng chìm vào giấc ngủ say dưới tác dụng của rượu. Đến khi tỉnh lại, cô phát hiện mình đột nhiên cao lên.

Nói chính xác hơn là Trần An đang cõng cô lên lầu.

Nhận thấy động tĩnh của người trên lưng, Trần An dừng bước, hơi nghiêng mặt, “Tỉnh rồi à?”

Tóc của Trần An rất cứng, cọ vào mặt Ứng Nghê khiến cô phải nghiêng sang một bên, cảm giác như mình đã uống phải rượu giả, lúc này còn mơ hồ hơn cả lúc mới lên xe, thần trí không tỉnh táo nắm lấy cổ anh: “Chưa.”

Trần An đương nhiên sẽ không so đo việc một người say rượu chưa tỉnh mà vẫn có thể nói chuyện, yên lặng bước lên bậc thang cuối cùng, cách cửa còn vài bước chân, anh nhún vai hỏi: “Chìa khóa ở đâu?”

Ứng Nghê lẩm bẩm: “Trong túi.”

Trần An đưa chiếc túi xách nhỏ đang xách trên tay ra sau, “Tự tìm đi.”

Ứng Nghê khó chịu đến mức không muốn động đậy chút nào, “Anh tìm đi.”

“Vậy thì xuống đi.” Trần An buông tay.

Bắp chân đột nhiên mất đi lực đỡ, Ứng Nghê bất an ôm chặt cổ anh, dụi đầu vào hõm cổ lắc đầu.

Cái đầu nhỏ dụi qua dụi lại trên da anh, tóc mai cọ vào da thịt, Trần An khẽ nuốt nước bọt, kiên nhẫn giảng đạo lý: “Em không xuống thì làm sao tôi tìm được chìa khóa.”

“Không muốn.”

“Xuống đi.”

Ứng Nghê ngẩng cằm lên, có chút tức giận, “Bảo cõng thì cõng, bảo xuống thì xuống, anh coi tôi là cái gì?”

“Đồ say rượu.”

Ứng Nghê: “…”

Dù sao cô cũng không muốn xuống, muốn nằm thẳng lên giường, tự anh nghĩ cách tìm chìa khóa, cửa có mở được hay không cũng mặc kệ, cùng lắm thì cô ngủ trên lưng anh một đêm.

Dù sao người vất vả cũng không phải là cô.

Trần An không hề dễ bắt nạt như trong ký ức của cô, có lẽ anh chưa bao giờ là người dễ bị ức hiếp. Anh không chút khách khí gỡ cánh tay cô đang vòng qua cổ mình ra, tuy lực nắm không nhỏ, nhưng do quá gầy, chỉ cần đẩy nhẹ một cái, Ứng Nghê đã bắt đầu mất điểm tựa, loạng choạng sắp ngã xuống.

“Này… Đừng mà.” Ứng Nghê nhắm mắt, tay chân quơ loạn xạ, túm lấy cổ áo anh như túm lấy cọng rơm cứu mạng, lẩm bẩm: “Anh sẽ hối hận đấy.”

Trần An không sợ bị dọa, vòng một tay cô qua vai mình, giữ chặt eo cô kéo lên, hỏi: “Hối hận cái gì?”

Ứng Nghê nhíu mày lẩm bẩm, nói năng lộn xộn, Trần An nghe không rõ cũng không hỏi lại, dùng đầu gối chống đỡ đùi cô không cho cô trượt xuống, tay kia lục túi tìm chìa khóa.

“Tôi nói… Tôi thật sự muốn—”

Gần như ngay lúc Trần An đẩy cửa ra, Ứng Nghê nhào tới bám vào vai anh, đồng thời phát ra tiếng nôn mửa nghe vô cùng thê thảm trong đêm tối:

“Ọe—”

Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở.

Trần An cúi đầu nhìn chiếc áo khoác đầy những thứ bẩn thỉu, và người phụ nữ sau khi nôn xong thì thoải mái dựa hẳn vào người anh.

Anh thật sự hối hận.

Hối hận vì đã không trực tiếp đưa cô về nhà.

*

Căn nhà còn tồi tàn hơn vẻ bề ngoài. Phòng khách bé xíu nối liền với phòng ngủ nhỏ hẹp, nhà vệ sinh không có cửa sổ nằm ngay lối vào phòng ngủ, nhà bếp bên tay phải chỉ đủ cho một người đi qua.

Tường bị thấm nước loang lổ bong tróc, nền xi măng gồ ghề, tạo cho người ta ảo giác rằng nếu ở lâu cũng sẽ bị mục nát bốc mùi như nấm mốc ở góc tường.

Nhưng người trên giường lại chẳng hề bận tâm, ngủ rất ngon lành, má áp sát vào một con thú nhồi bông hình con cừu.

Ban đầu, Trần An sợ cô không thở được, định lấy con thú bông ra, nhưng Ứng Nghê ngay lập tức nhíu mày, thở gấp, như mất hết cảm giác an toàn. Mãi đến khi nhét con thú bông lại vào lòng cô, lông mày mới dần giãn ra.

Dưới ánh trăng le lói, Trần An sờ lên má cô, sau đó cầm áo khoác đi vào nhà vệ sinh.

Ống nước han gỉ, vừa mở vòi đã phát ra tiếng kẽo kẹt, mép bồn rửa tay cũng đóng đầy vết ố vàng do quá trình oxy hóa lâu ngày.

Trước khi học cấp ba, Trần An vẫn luôn sống trong căn nhà ống như thế này, mãi đến khi học đại học kiếm được khoản tiền đầu tiên, mới kiên quyết đưa Ngô Khánh Mai và Kinh Kinh đi thuê một căn hộ ba phòng ngủ, sống cuộc sống của người bình thường.

Bỏ qua vị trí địa lý không nói, môi trường ở đây còn tồi tệ hơn cả nơi ở trước đây của anh.

Trần An cởi từng cúc áo sơ mi, may mà đèn sưởi nhà tắm không bị hỏng, cũng có nước nóng, không đến nỗi lạnh run người. Nước chảy ào ào, vẽ lên cơ bụng rắn chắc của người đàn ông những vệt loang lổ.

Tắm xong đã là bốn giờ sáng, Ứng Nghê nôn hết lên người anh, sau khi mặc lại nguyên chiếc quần tây, Trần An cởi trần bước ra khỏi phòng tắm.

Tóc ướt sũng nước, anh dùng chiếc áo sơ mi đã vắt khô lau qua loa hai cái.

Trong phòng rất lạnh, người trên giường cùng với con cừu bông đã chui vào trong chăn từ lâu, không thấy mặt mũi đâu. Anh nhìn quanh một lượt, kéo chiếc lò sưởi điện duy nhất từ dưới gầm bàn cạnh giường ra.

Mở ra xem, chỉ có một bóng đèn còn sáng.

Trần An bỗng nhiên cảm thấy, anh nên mạnh mẽ hơn một chút.

Sáng mai còn có cuộc họp, Trần An định sấy khô áo sơ mi một nửa rồi đi, anh lấy một chiếc ghế đẩu đặt áo lên, lại kéo thêm một chiếc ghế ngồi xuống. Trên ghế có buộc một tấm đệm mềm mại, anh khoanh tay, bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.

Lúc này Ứng Nghê tỉnh dậy, mơ mơ màng màng xuống giường tìm nước uống, đột nhiên phát hiện trước mặt có một bóng đen, sợ hãi hét lên một tiếng. Đợi đến khi cô phản ứng lại, bóng ma kia đã bật đèn lên.

Bị ánh sáng chiếu vào, cô đưa tay che mắt, qua một lúc lâu, Ứng Nghê mới từ từ mở năm ngón tay ra, nhìn qua khe hở.

“Sao anh không mặc quần áo?”

Trần An đưa cốc nước trên bàn học cho cô, “Ít ra thì tôi cũng phải có quần áo để mặc chứ.”

Giọng điệu không nghe ra tốt hay xấu, nhưng Ứng Nghê cảm thấy anh đang mỉa mai cô. Ánh mắt cô dừng lại trên chiếc áo sơ mi đang bốc hơi nước bên cạnh lò sưởi, im lặng một lát rồi nói: “Tự anh chịu thôi.” Lại tặc lưỡi, liếc mắt sang một bên, “Tôi đã nói là tôi muốn nôn rồi mà.”

Trần An không bình luận gì về lời cô nói, cúi người nhặt chiếc áo sơ mi chưa khô lên giũ giũ, sau đó mặc vào, thong thả cài từng nút áo.

“Nước trong này…” Ứng Nghê môi khô lưỡi khô, nhưng không vội uống, nhà cũ kỹ, thùng rác dưới lầu không ai dọn dẹp, chuột gián chiếm cứ.

Cô đều uống nước đóng chai.

“Nước khoáng đun sôi.” Trần An cài nút áo đến tận cùng.

“Ồ.”

Trần An nghĩ, là nước đã đun sôi từ trước, bảo cô uống thì cô không uống, còn than phiền anh phiền phức.

Nhưng cũng không cần thiết phải tranh luận, ai bảo anh cam tâm tình nguyện chứ.

Ứng Nghê nhấp từng ngụm nước nhỏ, hai người nhìn nhau, bỗng nhiên không biết nên nói gì.

Ngoài tửu lượng tốt, cô còn có một năng khiếu đáng kinh ngạc –

Cho dù say xỉn cũng không mất trí nhớ.

Vì vậy, từ lúc cô gọi điện thoại, đến lúc lên xe, rồi anh cõng cô lên lầu, đặt cô lên giường, cởi giày, đắp chăn, lau mặt cho cô.

Cô đều biết, cũng đều không quên.

Cô suy nghĩ một chút, đặt cốc nước xuống, “Áo khoác của tôi đâu?”

“Ở ngoài.” Trần An nói.

“Lấy giúp tôi lấy đi.”

Trần An ít khi cau mày, “Khuya rồi em còn muốn đi đâu?”

Ứng Nghê lắc đầu, “Không đi đâu cả, bảo anh lấy thì anh cứ lấy đi.”

Cô luôn thích ra lệnh cho người khác, Trần An cũng luôn nghe lời cô.

Khoảng cách chỉ vài bước chân, chỉ trong nháy mắt, lúc anh cầm áo khoác quay lại, Ứng Nghê đã nằm xuống, đầu dựa vào đầu giường, cúi đầu nghịch điện thoại.

Bàn chân nhỏ thõng xuống giường đung đưa qua lại, vẻ lười biếng, ngón chân sơn móng tay màu hồng nhạt, dưới ánh đèn sáng bóng.

Trần An cảm thấy cổ họng hơi khô khốc, ừ một tiếng ra hiệu cô lấy áo.

Ứng Nghê không ngẩng đầu lên, toàn bộ sự chú ý đều đổ dồn vào trò chơi Candy Crush, thản nhiên nói: “Đồ trong túi đấy.”

Trần An lấy từ trong túi ra một sợi dây buộc tóc đưa cho cô.

“Không phải cái này.” Ứng Nghê ngồi dậy, có chút nóng nảy, “Túi bên kia.”

“Em bảo tôi lấy cái này?” Trần An chợt hiểu ra, có chút khó hiểu.

Một chiếc hộp nhỏ được bọc kín bằng màng nhựa nằm gọn trong lòng bàn tay anh, lặng lẽ tỏa ra ánh sáng quyến rũ.

Ứng Nghê gật đầu, dưới ánh mắt dò xét của Trần An, cô muốn nói gì đó, chẳng hạn như không biết anh thích loại nào, mua đại, mua loại đắt nhất, ba chiếc có đủ dùng không.

Dù sao trước khi gọi điện thoại đó, cô đã nghĩ kỹ tất cả, chuẩn bị đầy đủ.

Thậm chí có thể mặc đủ loại quần áo, tạo đủ loại tư thế, thỏa mãn mọi sở thích của anh.

“Trừ những thứ có thể khiến tôi chết.”

Nhưng Trần An dường như không vui, Ứng Nghê nghĩ ngợi một chút, rồi nói: “Nếu anh không muốn đeo thì thôi vậy.”

“Đừng cho vào trong là được.”

Trần An quay đầu ném chiếc hộp nhỏ lên bàn, vỏ nhựa va chạm với gỗ, phát ra âm thanh chấn động lòng người trong đêm khuya tĩnh mịch.

Ứng Nghê không biết anh đang khó chịu điều gì, “Tôi là lần đầu tiên, năm triệu anh không lỗ đâu.”

Trần An quan sát cô một chút, quả thật không ngờ rằng cô là lần đầu tiên, nhưng điều này không quan trọng, quan trọng là bây giờ cô có ý gì, nhất quyết muốn giao dịch tiền bạc với anh? Để có thể phân định rạch ròi?

Trần An sẽ không để cô toại nguyện, “Tôi cho em tiền không có bất kỳ điều kiện nào.”

Ứng Nghê lắc đầu, tiếp tục câu nói dang dở lúc trước, “Anh là người tôi ưu tiên xem xét nhất.”

Nói một cách thẳng thắn hơn, nếu anh không đồng ý, cô sẽ đi tìm người đàn ông khác.

Trần An chưa bao giờ lạnh lùng như vậy: “Tôi có nên cảm thấy vinh dự không?”

Ứng Nghê không để ý, gật gật cằm, rồi lại tự nói: “Còn một yêu cầu nữa, hy vọng sau khi làm chuyện đó xong, chúng ta đều quên chuyện này và quên luôn cả đối phương.”

Quả nhiên là muốn tiền bạc và tình cảm rạch ròi.

Trần An cười, “Quên?”

“Đúng vậy, quên, dù sao cũng không phải là chuyện gì vẻ vang.”

Trần An lại bị chọc cười: “Em có thể thật sự quên người đàn ông làm tình với em lần đầu tiên sao?”

Ứng Nghê khẳng định: “Đương nhiên có thể.”

Trần An chẳng có gì để nói, dỗ dành cô vô dụng, chiều theo cô càng vô dụng, chi bằng dùng thủ đoạn cứng rắn hơn một chút.

Trước khi đi, anh nói với cô bằng giọng điệu không cho phép nhượng bộ: “Ứng Nghê, em phải hiểu rõ ràng, thứ tôi muốn chưa bao giờ chỉ là một mối quan hệ qua đường.”

Trước
Sau

CÓ THỂ BẠN CŨNG THÍCH

phia-sau-anh
Phía Sau Anh
18/01/2025
Thầm Yêu Trộm Nhớ
07/09/2024
ong-chu-no-cho-it-xu
Ông Chủ, Nổ Cho Ít Xu
05/09/2024
mat-na-thu-toi
Mặt Nạ Thú Tội
26/05/2025
Tìm nâng cao

Bình luận "Chương 35"

BÌNH LUẬN

Để lại một bình luận Hủy

Bạn phải Đăng ký hoặc Đăng nhập để đăng bình luận.

  • CỎ HỒNG
  • CỎ XANH
  • PASS

@2024 Cỏ Mùa Hè

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lại Cỏ Mùa Hè

Đăng ký

Đăng ký trên Cỏ Mùa Hè.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lại Cỏ Mùa Hè

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lại Cỏ Mùa Hè