Cỏ Mùa Hè
  • CỎ
    • GIỚI THIỆU
    • PASS
    • LIÊN HỆ
  • TRUYỆN
    • CỎ HỒNG
    • CỎ XANH
    • CỎ NON
    • CỎ VÀNG
    • HẠT CỎ
  • BÌA
  • VẼ
  • TÀI NGUYÊN
    • BRUSH
    • PNG
    • FONT
  • BLOG
  • CỎ
    • GIỚI THIỆU
    • PASS
    • LIÊN HỆ
  • TRUYỆN
    • CỎ HỒNG
    • CỎ XANH
    • CỎ NON
    • CỎ VÀNG
    • HẠT CỎ
  • BÌA
  • VẼ
  • TÀI NGUYÊN
    • BRUSH
    • PNG
    • FONT
  • BLOG
  • CỎ HỒNG
  • CỎ XANH
  • PASS
Trước
Sau

Bẫy Hôn Nhẹ Nhàng - Chương 6

  1. Cỏ
  2. TẤT CẢ TRUYỆN
  3. Bẫy Hôn Nhẹ Nhàng
  4. Chương 6
Trước
Sau

Khoảng thời gian náo nhiệt nhất ở khu Nam là buổi sáng.

Những tòa nhà văn phòng mọc lên san sát nhau như những dãy núi chen chúc, lấp lánh ánh vảy cá dưới ánh mặt trời, dòng người đi làm đổ về từ bốn phương tám hướng, xếp hàng, quẹt thẻ, bước vào tầng làm việc của riêng mình.

Tại quầy lễ tân công ty HL, vài người ứng tuyển đang điền thông tin, công ty không có máy chấm công, thời gian đi làm không đánh giá, thời gian tan làm không bảo đảm, lúc này, nhân viên hậu kỳ video vừa thức trắng đêm và nhân viên kế hoạch ôm phương án vội vã đến công ty đang hối hả lướt qua nhau ở quầy lễ tân.

Kim Triều ngồi ở một góc sô pha đợi trưởng phòng nhân sự, đúng như những gì đã nói trong buổi phỏng vấn qua video, HL đang nương theo ngọn gió đông của sự tăng trưởng ngành công nghiệp công nghệ trong nước, đang trong giai đoạn mở rộng và thiếu người, từ kế hoạch, hậu kỳ đến nhiếp ảnh đều đang tuyển dụng gấp.

Đối với cô mà nói, kiếm tiền ở đâu cũng tương tự nhau, sau khi qua vòng phỏng vấn thì không tìm kiếm các công ty khác nữa.

Đối diện sô pha có người đang phỏng vấn sơ loại, nam quản lý khoảng ba mươi lăm tuổi, mái tóc lưa thưa búi thành một củ tỏi trên đỉnh đầu, nửa tựa vào sô pha xem sơ yếu lý lịch, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô gái tham gia phỏng vấn. Cô gái đó đại khái đang trong kỳ thực tập năm tư, trả lời theo đúng khuôn mẫu của cẩm nang phỏng vấn, chỉn chu, nhưng không nổi bật.

Nam quản lý đặt sơ yếu lý lịch xuống: “Bình thường thích đọc sách gì?”

“Đọc nhiều về thể loại văn học ạ.” Cô gái kể tên vài nhà văn nổi tiếng trong nước và các tác phẩm tiêu biểu của họ.

Không đợi cô gái nói xong, nam quản lý ngắt lời:

“Đã đọc ‘Định vị’ chưa?”

“Đã đọc ‘Tự bạch của một người làm quảng cáo’ chưa?”

“Thực tập sinh sáng tạo nội dung tiếp thị không thể chỉ dán mắt vào một mẫu ba sào đất mà mình thích được, sách chuyên ngành phải đọc, tác phẩm kinh điển trong ngành cũng phải xem, có mang theo giấy và bút không?”

Cô gái lục tìm trong túi xách ra một cuốn sổ tay và cây bút bi, cung kính đưa qua, nam quản lý tuôn ra một mạch viết xuống vài tên sách, trải ra trước mặt cô gái, “Thế này nhé, cô về đọc xong mấy cuốn sách này rồi viết cảm nhận, một tháng sau quay lại tìm tôi để phỏng vấn vòng hai.”

“Một tháng cơ ạ?” Cô gái nhỏ giọng lầm bầm.

Kim Triều nâng mí mắt nhìn qua, vừa muốn xem cho rõ ngọn ngành thì đã bị trưởng phòng nhân sự mời vào phòng họp.

Trang trí bên trong công ty rất thời thượng, những họa tiết dán tường mang hai màu cam và xanh lam tương phản nhau, ngăn ra vài phòng họp nhỏ, Kim Triều đi theo trưởng phòng nhân sự Ngải Lệ bước vào một trong số đó, trên tấm bảng trắng bên cạnh vẫn còn lưu lại sơ đồ tư duy của cuộc họp.

Trong lúc nói chuyện, Ngải Lệ không ngừng đánh giá cô, trẻ trung xinh đẹp, xuất thân từ trường danh giá, lại có kinh nghiệm làm việc ở các công ty 4A quốc tế, là một ứng cử viên có bộ mặt không tồi, nhưng đột nhiên nhảy dù xuống làm người phụ trách tổ B e rằng có người sẽ không phục.

Tất nhiên, cô ta sẽ không bộc lộ những suy nghĩ này ra mặt, đôi mắt cười híp lại thành một đường, “Sau này bộ phận sự nghiệp tổ B sẽ do cô dẫn dắt nhé, trên cơ cấu tổ chức thì song hành cùng tổ A, về phân chia nghiệp vụ thì sếp sẽ bàn bạc với cô.”

Năm phút trước, sếp đã gửi WeChat cho Kim Triều, bảo cô làm xong thủ tục nhập chức thì đến phòng làm việc của anh ta, ngặt nỗi sự nhiệt tình của Ngải Lệ không hề giảm, kéo cô đi đến khu vực làm việc mở để chào hỏi, vừa đi vừa quan tâm đến những chuyện vặt vãnh của cô.

“Khu Nam hay tắc đường lắm, cô lái xe đến có thuận lợi không?”

“Tôi đi tàu điện ngầm rất thuận lợi.”

“Lên xe từ trạm nào vậy?”

“Lộc Loan, lộ trình hai trạm rất gần.”

“Lộc Loan… sống cùng bạn trai à?”

Ngải Lệ khựng lại một chút, đưa mắt nhìn cô với vẻ dò xét.

Kim Triều phản ứng lại, cười ha hả qua loa: “Vừa mới về nước nên tạm thời thu xếp vậy thôi.”

Không thừa nhận, cũng không phủ nhận, Ngải Lệ nghe ra sự đánh thái cực trong lời nói, không tiếp lời nữa, bước chân nhanh hơn vượt lên nửa thân người.

Kim Triều rảo bước theo, nhìn thêm vài cái vào cách ăn mặc trên người Ngải Lệ, chủ động bắt chuyện: “Chiếc váy này của sếp Ngải có phải là của MAJE không? Rất hợp với chị đấy, lúc nào rảnh rỗi cũng giới thiệu cho tôi vài cửa hàng nhé, mới về nước chẳng biết đi dạo phố ở đâu cả.”

Từ lớp trang điểm đến cách ăn mặc của Ngải Lệ đều là một bộ đồ xa xỉ nhẹ, mức độ tỉ mỉ nếu không mất một tiếng đồng hồ thì không thể ra khỏi cửa được, thành quả nhận được sự tán thưởng từ người cùng giới, cô ta vội che miệng cười, ngay cả giọng điệu cũng sảng khoái hơn lúc ban đầu, “Được thôi không vấn đề gì, lát nữa sẽ giới thiệu cho cô vài buyer đáng tin cậy, sau này cứ gọi tôi là chị Lệ là được, để tôi giới thiệu cô làm quen với các đồng nghiệp khác trước nhé.”

Bộ phận sự nghiệp tổ B tạm thời có ba thành viên, các vị trí trống chờ Kim Triều phỏng vấn rồi quyết định. Hai thành viên trong tổ trạc tuổi cô, duy chỉ có nhiếp ảnh gia anh Chiêu là lớn hơn vài tuổi. Sau khi chào hỏi các phòng ban Kim Triều liền đi vào văn phòng của sếp.

Giám đốc tổ A Lưu Quán Kiệt chống nạnh, tay kia vuốt lại củ tỏi trên đầu, đưa mắt nhìn theo Kim Triều bước vào trong rồi kéo Ngải Lệ nói đùa, “Cô ấy chính là người được sếp khen ngợi lên tận trời xanh đó à?”

“Đừng nhìn nữa, mắt nhìn đến đơ ra rồi kìa.” Ngải Lệ đập tệp hồ sơ xuống bàn của Lưu Quán Kiệt, “Thực tập sinh vừa nãy phỏng vấn thế nào rồi?”

“Không ổn lắm, làm phiền chị Lệ đẩy thêm vài bộ hồ sơ qua đây nhé.” Lưu Quán Kiệt vặn nắp bình giữ nhiệt, thổi bay mấy hạt kỷ tử nổi trên mặt, nhấp một ngụm nhuận họng, “Chị bảo sếp tìm một bình hoa đến dẫn dắt tổ B, người nhà của sếp mặc kệ à?”

“Đừng có trông mặt mà bắt hình dong, người ta có kinh nghiệm 4A quốc tế, còn từng lọt vào danh sách đề cử của giải thưởng quảng cáo quốc tế New York, bình hoa ở chỗ nào chứ.” Ngải Lệ búng búng gấu váy, làm bộ làm tịch tiết lộ thông tin: “Hơn nữa, cô ấy sống ở Lộc Loan, có đáng không?”

Lộc Loan là một khu vực nhỏ được lấp biển tạo thành, dưới nỗ lực của các nhà phát triển bất động sản, nó đã trở thành từ đồng nghĩa với khu biệt thự cao cấp của thành phố Loan.

Lưu Quán Kiệt cười hì hì hai tiếng: “Còn độc thân không?”

“Muốn làm giấc mộng đẹp bớt phấn đấu mười năm à?”

Ngải Lệ nhìn thấu tính toán nhỏ nhen của anh ta, nhắc nhở: “Đừng quên mục đích sếp thành lập bộ phận sự nghiệp tổ B.”

Bị vạch trần anh ta cũng không bực mình, ngay lập tức than thở, “Tôi là sợ người ta chịu không nổi khổ, làm nũng với sếp, đẩy hết việc khổ việc mệt cho tổ chúng ta, thế thì tôi còn đua doanh số thế nào được? Trước mắt có một dự án ngày mai phải đi công tác đang chuẩn bị vào, tiền ít việc nhiều, đợi cô ta nói chuyện xong với sếp, chắc chắn sẽ ném cho chúng ta, người thật thà khổ thế đấy.”

“Người ta mới đến cũng phải từ từ làm quen chứ, bảo anh đi cũng là bình thường thôi.” Ngải Lệ lười nói thêm, cầm tệp hồ sơ đi bận việc khác.

–

Kim Triều đã từng gặp sếp một lần trong lúc phỏng vấn qua video, một hình mẫu doanh nhân trung niên tiêu chuẩn, uống trà, lần tràng hạt, từng câu từng chữ đều lấy lợi ích làm định hướng, đưa ra offer lương cao, thì sẽ yêu cầu lợi nhuận doanh số cao hơn.

Kiếm tiền mà, đâu có mất mặt. Không vòng vo tam quốc vẽ bánh vẽ đã là phúc báo rồi, thế nên khi sếp đề nghị cô nhanh chóng thích nghi với môi trường, tốt nhất ngày mai đi công tác đến thành phố bên cạnh để chốt khách hàng, Kim Triều liền một mực đồng ý ngay.

Trở lại chỗ ngồi, Kim Triều bắt tay vào xem hồ sơ khách hàng, tìm hiểu năng lực của các thành viên trong tổ, nộp yêu cầu nhân sự cho Ngải Lệ để tiến hành tuyển dụng, điện thoại nảy lên thông báo WeChat của bà Tống cũng không có thời gian xem kỹ.

Bận rộn mãi đến bảy giờ tối, cô mới thu dọn máy tính và tài liệu chuẩn bị tan làm, thành viên bàn đối diện vẫn dán mắt vào màn hình máy tính không nhúc nhích, cô liếc mắt nhìn, “Xong việc thì về sớm đi.”

“Sếp ạ.”

Thành viên hỏi: “Ngày mai sếp đi thẳng đến Dung Châu luôn ạ?”

Giọng của thành viên đó không hề nhỏ, tổ bên cạnh nghe rành rọt từng chữ, Lưu Quán Kiệt nhướng mắt nhìn về phía tổ B, những ngón tay không ngừng gõ lách cách trên bàn phím.

Kim Triều gập máy tính bỏ vào túi: “Ừ, có tiến triển gì tôi sẽ cập nhật.”

Lúc về đến nhà, trời đã tối mịt.

Kim Triều thậm chí còn chưa tẩy trang, mệt mỏi nằm sõng soài trên ghế sô pha thả rỗng đầu óc.

Qua một lúc lâu, nhớ tới tin nhắn WeChat của bà Tống, cô nhắm mắt lại, với tay ra bàn trà lấy điện thoại, một tin nhắn mới nhất của bà Tống hiện lên–

Đã hẹn xong rồi, tối mai cậu ấy sẽ đến đón con.

Hẹn… hẹn xong rồi?

Hẹn cái gì cơ chứ!

Kim Triều lập tức tỉnh táo lại, vội vàng mở lịch sử trò chuyện lên, vuốt lên trên, bà Tống đã gửi vài đoạn tin nhắn thoại, đại ý là dì Ninh nghe nói Kim Triều về nước nên muốn hẹn ra ngoài ăn cơm, lo Kim Triều phải chạy tới chạy lui vất vả nên lại đề nghị con trai bà ấy chịu trách nhiệm đưa đón, sẵn tiện để hai người trẻ tuổi làm quen với nhau.

Ý tứ trong ngoài lời nói đã quá rõ ràng rồi, Kim Triều mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, buồn bực một lúc lâu, mới đứng dậy dọn dẹp nhà cửa.

Sau khi chuyển vào ở, cô vẫn chưa dọn dẹp nhà cửa một cách đàng hoàng, chỉ dọn ra một góc nhỏ dành cho sinh hoạt hàng ngày, ở lối ra vào đang đặt vài hộp chuyển phát nhanh vừa mới đến, máy hút bụi, cây lau nhà hơi nước, máy sấy tóc cùng vài món đồ điện gia dụng nhỏ đã mua, cô vốn không thích làm việc nhà, căn nhà trước đây từng ở rất nhỏ, lại thường xuyên bôn ba khắp nơi, yêu cầu tiện tay dọn dẹp không cao, nhưng bây giờ thì không thế được nữa.

Kim Triều mở từng hộp chuyển phát nhanh ra, gấp gọn các thùng các-tông, sắp xếp lại đồ đạc, dùng máy hút bụi hút sạch bụi bẩn trong nhà một lượt, sau đó ôm cây lau nhà hơi nước nghiên cứu cách sử dụng.

Lau nhà đến mức chân không dính một hạt bụi, cô mới lấy điện thoại ra lần nữa để nhắn lại cho bà Tống.

– Ngày mai con đi Dung Châu họp, chưa chắc đã kịp tham gia bữa ăn đâu ạ.

Theo tính cách của mẹ cô, từ chối thẳng thừng chắc chắn sẽ xù lông nhím lên mất, trả lời tin nhắn xong, cô đút điện thoại vào túi, ôm đống thùng giấy đi ra cửa.

Việc phân loại rác của khu chung cư làm rất tốt, có lẽ là do yêu cầu của thành phố, phía sau mỗi tòa nhà đều có một điểm thu gom rác thải chuyên dụng. Khi Kiều Kim Triều ôm thùng các tông đi ngang qua hành lang, cánh cửa của phòng 2602 đột nhiên mở ra.

Cánh cửa lớn mở toang đối lưu với ban công, thổi ra một luồng gió mát, Kim Triều vô thức nhìn vào trong cửa, tất cả đồ đạc đều được sắp xếp ngăn nắp, ánh sáng dịu nhẹ hắt đầy khắp phòng, đơn giản và sạch sẽ giống như một phòng triển lãm để mọi người chiêm ngưỡng, thiếu đi một chút khói lửa nhân gian.

Một dì mặc chiếc áo khoác đồng phục màu xanh da trời, xách hai túi rác lảo đảo bước ra, hai người cách nhau nửa mét đứng đợi thang máy, dì ấy thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía Kiều Kim Triều, rụt rè sợ sệt, rồi nhanh chóng thu lại.

Sau khi vào thang máy, Kim Triều dựng các thùng các-tông sang một bên, chăm chú đọc quảng cáo trong thang máy, xuất phát từ thói quen nghề nghiệp, xem đồng nghiệp truyền đạt điểm ăn khách như thế nào. Đó là quảng cáo dịch vụ dọn dẹp nhà cửa của Thiên Nga Xanh, chuyên cung cấp dịch vụ vệ sinh tận nhà.

Hàng xóm bên cạnh không chỉ chuyển nhà không cần tự mình động tay, việc dọn dẹp hàng ngày cũng thuê người làm giúp, chuẩn mực của một cuộc sống trung lưu tươi đẹp, Kim Triều đang nghĩ xem có nên thuê giúp việc theo giờ đến dọn nhà hay không, tay cầm điện thoại khẽ động đậy.

Người dì bên cạnh lấy dũng khí mở lời: “Cô gái ơi, cô có cần giấy các tông này nữa không? Nếu không cần thì có thể cho tôi được không?”

Đồng phục của dì ấy có in logo con thiên nga, thật trùng hợp.

“Được chứ ạ.” Kim Triều tặng các thùng các tông cho dì, giơ điện thoại lên chụp lại đường dây nóng trên quảng cáo, tiện tay giúp dì bê xuống chiếc xe đẩy cá nhân ở tầng một rồi mới lên lầu.

Hai người cùng ra khỏi thang máy, dì ấy quẹt thẻ mở cửa phòng 2602, thấy cô đi về phía căn hộ khác, liền gọi với theo: “Nếu cô gái cần thuê giúp việc theo giờ, thì có thể yêu cầu chỉ định tôi trên nền tảng được không? Tôi có nhiều năm kinh nghiệm, nhận đơn cùng một tầng cũng tiện lợi hơn.”

Trước
Sau

CÓ THỂ BẠN CŨNG THÍCH

trai-qua-bao-thang-tram-cuu-dau-tinh
Trải Qua Bao Thăng Trầm
10/10/2024
phia-sau-anh
Phía Sau Anh
18/01/2025
thu-tinh-anh-trang
Thư Tình Ánh Trăng
29/03/2025
dai-tieu-thu-gap-rac-roi
Đại Tiểu Thư Gặp Rắc Rối
11/05/2025
Tìm nâng cao

Bình luận "Chương 6"

BÌNH LUẬN

Để lại một bình luận Hủy

Bạn phải Đăng ký hoặc Đăng nhập để đăng bình luận.

  • CỎ HỒNG
  • CỎ XANH
  • PASS

@2024 Cỏ Mùa Hè

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lại Cỏ Mùa Hè

Đăng ký

Đăng ký trên Cỏ Mùa Hè.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lại Cỏ Mùa Hè

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lại Cỏ Mùa Hè