Cỏ Mùa Hè
  • CỎ
    • GIỚI THIỆU
    • PASS
    • LIÊN HỆ
  • TRUYỆN
    • CỎ HỒNG
    • CỎ XANH
    • CỎ NON
    • CỎ VÀNG
    • HẠT CỎ
  • BÌA
  • VẼ
  • TÀI NGUYÊN
    • BRUSH
    • PNG
    • FONT
  • BLOG
  • CỎ
    • GIỚI THIỆU
    • PASS
    • LIÊN HỆ
  • TRUYỆN
    • CỎ HỒNG
    • CỎ XANH
    • CỎ NON
    • CỎ VÀNG
    • HẠT CỎ
  • BÌA
  • VẼ
  • TÀI NGUYÊN
    • BRUSH
    • PNG
    • FONT
  • BLOG
  • CỎ HỒNG
  • CỎ XANH
  • PASS
Trước
Thông tin truyện

Bẫy Hôn Nhẹ Nhàng - Chương 2

  1. Cỏ
  2. TẤT CẢ TRUYỆN
  3. Bẫy Hôn Nhẹ Nhàng
  4. Chương 2
Trước
Thông tin truyện

Gió biển Thái Bình Dương thổi hiu hiu.

Đúng vào lúc trưa hè nóng bức, bóng cây dừa trên bãi biển đổ thẳng xuống bãi cát mịn màng, mấy người trẻ tuổi đang uống nước dừa dưới mái che nắng.

Không bao lâu sau lễ trao giải Kim Triều bị bạn gọi ra ngoài, bộ phim trong phòng chiếu đã xem đi xem lại vô số lần rồi, hiếm khi được gặp bạn bè trên đảo, cô dứt khoát ra ngoài hóng gió biển trò chuyện.

“Triều, cậu thực sự muốn về nước quay phim quảng cáo à?”

Người đàn ông tóc vàng có làn da rám nắng, lúc nói chuyện hai chân dài duỗi ra ngoài, hất lên một chút cát trắng, vùng cổ và cánh tay lộ ra đều là những vết sạm nắng do lướt sóng cả ngày để lại.

Kim Triều ngậm một ngụm nước dừa ngọt lịm, hai má phồng lên nhìn những hạt cát nhỏ bị hất lên, ừng ực nuốt xuống, “Quay phim tài liệu không nuôi sống nổi tớ, về sớm kiếm tiền trả nợ, với lại vốn dĩ là tớ quay quảng cáo thương mại mà.”

“Cũng phải, những đạo diễn nhỏ bé như chúng ta chỉ có thể dựa vào việc phim được xếp lịch chiếu ở liên hoan phim để kiếm chút tiếng tăm, phí xếp lịch chiếu còn chẳng đủ trả tiền vé máy bay.”

Người tiếp lời là Uông Tuyết Oánh, bạn học cùng trường đại học với Kim Triều, lúc mò mẫm tìm phương hướng chuyên ngành ở trường hai người đã rất tâm đầu ý hợp, vài năm trôi qua quan hệ vẫn khá tốt, trùng hợp hơn nữa là, cả hai đều là người thành phố Loan.

Nghĩ đến đây, Uông Tuyết Oánh thở dài một tiếng: “Ây da, phe đồng minh lại thiếu đi một người, biết đâu ngày nào đó tớ cũng không quay nữa.”

Kim Triều dùng ống hút chọc vào cùi dừa, sợi lắc tay mỏng manh trên cổ tay có điểm xuyết một con tỳ hưu vàng: “Đừng nản lòng, nếu không phải bất đắc dĩ tớ cũng sẽ không từ bỏ đâu. Biết đâu một ngày nào đó tớ kiếm được tiền lại quay về thì sao, đến lúc cậu và Bill thành danh rồi thì đừng quên tớ đấy nhé.”

Uông Tuyết Oánh liếc nhìn Bill, anh ta vẫn đang vô tư hất cát, quay đầu lại nhìn thấy đôi mắt cười cong cong của Kim Triều, không thấy một chút mất mát nào, cũng phải, Kim Triều lúc nào cũng kiên cường, cho dù trời có sập xuống, cũng sẽ dùng hai tay chống đỡ, cười cười nói tay mỏi quá.

Uông Tuyết Oánh thở dài, hỏi: “Triều Triều ngày mai cậu bay thẳng về thành phố Loan à?”

Kim Triều gật đầu.

“Về nhà ở?”

“Ở khách sạn trước rồi từ từ tìm nhà.”

Uông Tuyết Oánh không hỏi thêm nữa, dẫn dắt chủ đề sang kế hoạch làm phim mới của cô và Bill, lúc này Bill mới hăng hái, cố ý chỉnh lại ghế ngồi cho ngay ngắn, cùng Kim Triều thảo luận về góc độ chọn đề tài.

Ba người đang nói chuyện rôm rả, điện thoại trên bàn vang lên.

Là cuộc gọi WeChat.

Kim Triều nhìn rõ tên người gọi, không bắt máy, đợi khi cuộc gọi tự động cúp rồi mới bấm vào khung chat.

Uông Tuyết Oánh tò mò: “Sao không nghe?”

Kim Triều: “Là bà Tống.”

Uông Tuyết Oánh lập tức hiểu ra, tiếp tục nói chuyện với Bill.

Trong khung chat WeChat, người được ghi chú là ‘Bà Tống’ gửi liền mấy tin nhắn, cách nhau năm phút, tin mới nhất là thông báo cuộc gọi không thành công.

– Khi nào về nước?

– Xuống máy bay thì về nhà ngay đừng đi lung tung.

– Sao không trả lời tin nhắn?

Kim Triều lười biếng dựa vào lưng ghế, ngửa đầu nhìn lên mái che nắng đang bị mặt trời thiêu đốt, nhắm mắt vài giây, rồi mới gõ câu trả lời vào điện thoại.

– Ngày mai con về.

Giây tiếp theo, cuộc gọi thoại từ bà Tống vang lên.

Cô đành phải xua tay với người bạn đồng hành, cầm điện thoại bước đi ra phía bên kia bãi biển để nghe máy.

“Hẹn gặp lại ở bữa tiệc tối nhé.” Bill vẫy cánh tay dài hô to.

So với chuyên đề ban ngày, buổi tiệc tối salon giống như một sân khấu giao tiếp quan trọng hơn, các công ty, cá nhân nghệ sĩ và các tổ chức đầu tư được mời đặc biệt có thể trao đổi trực tiếp, còn ban tổ chức thì có thể củng cố thêm các mối quan hệ xã hội, các bên cùng đạt được điều mình muốn.

Bill và Uông Tuyết Oánh hy vọng có thể tìm được nhà đầu tư ở buổi tiệc tối để cấp vốn cho bộ phim tài liệu mới, nếu có Kim Triều ở bên cạnh thuyết phục, thì khả năng chiến thắng sẽ tăng thêm vài phần.

Màn đêm buông xuống đúng như dự kiến.

Khu vườn dừa ánh đèn leo lắt, gió biển nhè nhẹ thổi về phía bờ, ban nhạc tiệc tối thổi kèn saxophone, bầu không khí cũng dần trở nên nồng đậm.

Phần lớn các khách mời tham dự bữa tiệc đều có mục đích rõ ràng, làm quen với các đối tác ở thượng nguồn và hạ nguồn, hoặc tiếp xúc với các tổ chức đầu tư quan tâm đến lĩnh vực của mình, thế nên ai nấy đều hăm hở lao thẳng đến mục tiêu.

Nhóm của sếp Hề lại có chút khác biệt.

Với tư cách là một đội ngựa ô nổi bật trong một hội nghị cấp cao quốc tế, lại có triển vọng thương mại hóa vững chắc, từ lâu đã có nhiều tổ chức đầu tư hàng đầu đến gõ cửa trao cành ô liu, nên họ đến đây chủ yếu chỉ là tham dự cho có lệ.

“Cuối cùng cũng tìm thấy cậu.”

Lý Na bước nhanh trên đôi giày cao gót đi tới, đợi sếp Hề trò chuyện xong với hai vị khách mời khác, mới lên tiếng lần nữa: “Thể hiện ở diễn đàn khá lắm, vốn định giới thiệu cậu với viện sĩ Quách, nhưng tôi dạo một vòng quanh hội trường cũng không thấy cậu đâu, đi đâu rồi?”

Đối mặt với sự truy vấn của nhà đầu tư, Hề Hành lấy hai ly nước dừa pha chế từ khay của người phục vụ, đưa cho cô ấy một ly, đáp: “Phòng chiếu phim.”

Lý Na: “Lại đi xem phim nữa à?”

Hề Hành đáp lại với vẻ đương nhiên, ánh mắt lạnh nhạt, hờ hững nhìn về phía bàn thức ăn, dường như việc cân nhắc ăn miếng bánh ngọt nào còn quan trọng hơn là kết giao các mối quan hệ xã hội.

Thấy dáng vẻ làm theo ý mình của anh, Lý Na sốt ruột trong lòng, nghĩ đến lúc ban đầu ký kết thỏa thuận đầu tư góp vốn, đội ngũ đối phương đã quy định rõ ràng không được can thiệp vào các hoạt động của họ, nên đành phải nén cơn giận, chuyển sang một góc độ khác: “Buổi chiều toàn là phim của các đạo diễn ít tên tuổi, về nước tôi sẽ sắp xếp cho cậu vé xem liên hoan phim của các bậc thầy.”

Hề Hành nhón lấy một miếng bánh cuộn phô mai, giọng điệu không nóng không lạnh: “Không phiền sếp Lý phải bận tâm.”

Người cộng sự Hướng Lục Minh ở bên này vừa tiếp đãi xong những người trong ngành, thấy nhà đầu tư tìm đến Hề Hành, vội vàng quay lại tìm một cái cớ để dàn xếp: “Ô kìa, chị Na, bên kia có một khách hàng có thực lực khá tốt, phải để sếp nhà tôi qua thẩm định một phen mới được.”

Với lý do liên quan đến chuyện làm ăn, Lý Na đương nhiên đồng ý.

Các nhà đầu tư đã rót vốn sẽ gắn bó chặt chẽ với doanh nghiệp, dữ liệu doanh thu của doanh nghiệp đẹp đẽ, đối với nhà đầu tư cũng có lợi. Chính dựa trên điểm này, cả hai bên đều có nghĩa vụ giữ gìn mối quan hệ ở một trạng thái cân bằng vi diệu nào đó.

Hướng Lục Minh dẫn Hề Hành đi về phía nơi ít người, “Chị Na tìm cậu để nói chuyện kết giao với ông Quách hả? Chiều nay chị ấy không gọi được cho cậu nên đến chỗ tôi làm ầm lên, nói là phải chạy vạy qua biết bao nhiêu tầng quan hệ mới giao thiệp được mối này.”

Hề Hành lắc lắc ly nước dừa, đá bên trong đã tan hết: “Biết là cô ấy có ý tốt, nhưng tiếc là quá nóng vội. Cách dựa dẫm vào các ông lớn để nâng cao định giá không phù hợp với chúng ta.”

“Người chị đầu tư này của chúng ta làm chưa kỹ bài tập thẩm định năng lực rồi.” Hướng Lục Minh liếc nhìn anh một cái với hàm ý sâu xa, khóe mắt liếc thấy bóng dáng vài ba người tụ tập phía trước, ngạc nhiên nói: “Vậy mà lại có đối tác hạ nguồn phù hợp thật, qua đó thử xem sao?”

Hề Hành nhìn theo hướng anh ta chỉ, vừa định đồng ý, thì nhìn thấy một bóng hình lọt vào tầm mắt, vẫn chưa kịp nhận ra, thì bóng hình đó lại đột nhiên biến mất.

Anh đứng sững tại chỗ, không theo kịp bước chân của người cộng sự.

“Sao thế?” Hướng Lục Minh không hiểu.

Vài giây sau, Hề Hành hoàn hồn, buông lỏng bàn tay đang nắm chặt, vỗ vỗ vai anh ta: “Cậu cứ đi trước đi.”

Một mình vội vã đi về một hướng khác.

Ở phía bên kia bữa tiệc tối.

Kim Triều đi loanh quanh mấy vòng cũng không tìm thấy Uông Tuyết Oánh và những người khác, ngược lại lại gặp trước một người bạn đồng nghiệp khác, đối phương đưa qua một ly rượu, “Triều, nghe nói cậu định về nước phát triển à?”

Lại là câu hỏi này.

Từ sau khi đưa ra quyết định, mỗi khi gặp người quen đều bị hỏi.

Tình hình công việc là lời mở đầu tốt nhất, bất kể là tốt hay xấu thì chỉ cần tỏ ý chúc mừng vài câu là có thể dừng lại.

Kim Triều nhận lấy ly rượu, cụng ly với đối phương, cười mỉm đáp: “Tuần sau nhậm chức ở HL.”

“Chúc mừng nhé, HL là một công ty quảng cáo không tồi.”

Đối phương khách sáo trò chuyện về triển vọng của video sáng tạo, ngay khi Kim Triều tưởng chừng cuộc trò chuyện sắp kết thúc, thì lại bất ngờ tung ra một câu: “Thật tiếc khi cậu không tiếp tục, bộ phim cậu đem đi dự triển lãm rất hay, nếu như lại…”

Kim Triều nhếch nhếch khóe miệng, cố gắng duy trì nụ cười kiên nhẫn, giống như nhét chân vào chiếc ủng da bò bị ướt sũng chưa khô, khó chịu, cũng đành phải cứng đầu lấy lệ.

Rượu trong ly lạnh ngắt, uống cạn một hơi, nồng độ cồn xộc lên mạnh hơn dự kiến, cái lợi là dưới tác dụng của cồn, cuộc đối thoại không còn quá tẻ nhạt.

Khó khăn lắm mới tiễn được một người đi, lại đón thêm một người mới đến.

Kim Triều nâng ly rượu thứ ba lên, nhìn ngó xung quanh, dưới ánh đèn leo lắt của khu vườn dừa, người qua kẻ lại tấp nập, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng reo hò của người quen khi gặp mặt, duy chỉ không thấy bóng dáng của Uông Tuyết Oánh đâu.

Để tránh phải lấy thêm rượu từ khay của người phục vụ, cô bắt đầu lê bước đi ra ngoài, không muốn ở lại những nơi nổi bật nữa, nghe những lời tiếc nuối từ đồng nghiệp ở các tổ chức lớn, năng lượng giao tiếp xã hội hôm nay đã dùng cạn rồi.

Đi đến một nơi hơi tĩnh lặng.

Trên những cây dừa tròn trịa được trang trí những dải đèn màu nhỏ li ti, gió biển không xa cuốn theo những con sóng tạt vào bờ, đánh vào lá dừa, xào xạc vang lên, cùng tiếng saxophone trong vườn hòa quyện thành những âm vang đồng điệu.

Kim Triều ngửa đầu nhìn lên những chiếc lá dừa đang nhảy múa loạn xạ trong gió, từng chùm từng chùm treo cao trên thân cây đen ngòm, cô đón lấy gió biển cố gắng thổi tan hơi rượu trên đầu, dường như con người cũng trở nên nhẹ nhõm hơn.

Không biết qua bao lâu, phía sau vang lên động tĩnh. Quay đầu lại thì thấy có người đứng đó, dáng người cao lớn, một tay đút túi, dường như bị việc cô đột ngột quay đầu lại làm cho kinh ngạc, thẳng thắn, chằm chằm nhìn cô.

Tâm trí đột nhiên chuyển động rất chậm rất chậm, đặc sệt lại như hồ dán, Kim Triều nhíu mày, tầm nhìn mờ ảo bị lóa, cố gắng dụi mắt để phân biệt, rất nhanh đã bị đường nét của anh thu hút.

Trực giác của người chụp ảnh khiến cô tiến lên hai bước, tập trung ánh nhìn ở tiêu cự 55mm, khoảng cách gang tấc với anh. Độ sâu trường ảnh bị làm mờ, tự động lấy nét, lúc này mới nhìn rõ mặt anh.

Giữa trán anh là những sợi tóc bị gió thổi bay, lông mày và mắt trông vô cùng đẹp đẽ, mí lót nhạt, mí mắt hơi mỏng, nhưng ánh mắt sắc bén, may mà ánh sáng mờ từ những ngọn đèn màu nhỏ rọi lên mặt anh, đã làm cho sự sắc bén này mềm mại đi vài phần.

Quả nhiên là giấc mộng say, thế nên khuôn mặt quen thuộc này mới đứng ở đây, mà không phải đang phẫn nộ quát mắng cô năm đó thất hứa nhỉ.

Kim Triều ngang nhiên nhìn anh, cười hi hi một cái, đã lâu lắm rồi không mơ thấy anh, thiếu niên đều đã trở thành một chàng thanh niên tuấn tú rồi, cô đưa tay nhéo má anh, chất vấn: “Sao không nói gì? Lâu lắm rồi cũng không đến tìm tớ!”

Hề Hành cau mày, lực nhéo lên mặt không nhẹ chút nào.

Nhưng lại không tránh né.

Hơi rượu phả ra, Kim Triều dần trở nên ngang ngược:

“Cậu không biết tớ giỏi giang nhường nào đâu, tớ còn nhận được cả giải thưởng cơ.”

“Thật tiếc khi cậu chưa từng xem qua tác phẩm của tớ.”

“Nhưng chắc cậu cũng chẳng thích xem đâu nhỉ, người bận rộn mà…”

Rất nhanh, cô thấy việc đóng vai độc thoại thật nhàm chán, lùi lại với vẻ mất hứng, “Không nói chuyện thì tớ đi đây.”

Bước chân loạng choạng, kéo lê cỏ thấp kêu xào xạc.

Thấy gót giày cao gót vướng vào cỏ, Hề Hành nhếch mép một cái, giọng nói rất khẽ: “Lúc uống say cậu đều ngang ngược thế này sao?”

Ngay lúc Kim Triều chuẩn bị xoay người, anh sải bước dài tiến về phía trước, động tác cực kỳ nhanh túm lấy cổ tay cô, xen lẫn chút thù hận đính chính: “Kiều Kim Triều, tớ đã từng đi tìm cậu.”

Trước
Thông tin truyện

CÓ THỂ BẠN CŨNG THÍCH

thu-ky-kieu-van-chua-rung-dong
Thư Ký Kiều Vẫn Chưa Rung Động
22/10/2024
khong-the-ly-hon-nguyet-ha-o-vuu
Không Thể Ly Hôn
18/01/2025
phia-sau-anh
Phía Sau Anh
18/01/2025
vong-mot-vong-tron
Vòng Một Vòng Tròn
10/10/2024
Tìm nâng cao

Bình luận "Chương 2"

BÌNH LUẬN

Để lại một bình luận Hủy

Bạn phải Đăng ký hoặc Đăng nhập để đăng bình luận.

  • CỎ HỒNG
  • CỎ XANH
  • PASS

@2024 Cỏ Mùa Hè

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lại Cỏ Mùa Hè

Đăng ký

Đăng ký trên Cỏ Mùa Hè.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lại Cỏ Mùa Hè

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lại Cỏ Mùa Hè