Khi Kịch Bản Ập Đến - Ngoại truyện 5
- Cỏ
- TẤT CẢ TRUYỆN
- Khi Kịch Bản Ập Đến
- Ngoại truyện 5 - Tám trăm cách kỷ niệm ba năm
“Kế hoạch đào tạo đợt một của công ty năm nay đã được gửi đến, bộ phận thị trường hy vọng có thể tăng thời gian và số lượng đào tạo phân tích dữ liệu.”
“Được, kế hoạch của bộ phận nhân sự tôi đã xem, đã gửi trả lại cho họ sửa, bảo bộ phận thị trường nộp đơn xin đào tạo chuyên ngành, thời gian đào tạo thống nhất hàng năm đều cố định, họ muốn tăng thời gian đào tạo của mình thì lập kế hoạch, có đào tạo chuyên ngành rồi còn chen vào đào tạo đợt một làm gì?”
Người phụ nữ đi giày bệt và quần tây dừng bước, nói với trợ lý bên cạnh:
“Phó trưởng phòng mới của bộ phận thị trường họ trước đây rất thích đào tạo…”
“Vâng.” Cô trợ lý trẻ tuổi gật đầu.
Người phụ nữ tiếp tục cầm cốc nước lớn của mình đi về phía phòng pha trà.
“Thư ký Vu, sếp yêu cầu bộ phận marketing truyền thông mới viết bản kiểm điểm bằng văn bản, vừa rồi bản kiểm điểm lại bị bác bỏ, phải viết lại.”
“Vậy thì cứ viết đi, cái kiểu nội dung quảng cáo ‘Nhà Thanh Nam chuyên dành cho mẹ vợ’ cứng nhắc, gây ra tranh luận trên mạng, ảnh hưởng đến hình ảnh công ty chỉ là chuyện nhỏ, bây giờ chúng ta đã bán nhà cho ai ở Thâm Quyến và Thượng Hải, cô hỏi bộ phận marketing xem họ đã xem dữ liệu chưa? Phụ nữ độc thân là nhóm khách hàng mới của chúng ta! Độc thân! Phụ nữ! Yêu chó hơn yêu đàn ông! Họ đang marketing hay đang đuổi khách cho tập đoàn chúng ta vậy?”
Cô trợ lý nhỏ gật đầu rời đi, người phụ nữ cuối cùng cũng bước vào phòng pha trà.
“Phù –” Nhân lúc không có ai, cô ấy dựa vào tủ lạnh thở dài một hơi.
Máy pha cà phê tròn trịa đứng đó, cô tiện tay sờ một cái, rót cho mình một cốc cappuccino uống “ừng ực”.
“Giở trò đấu đá văn phòng, lấy phòng làm việc của chủ tịch làm bia đỡ đạn, mặt mũi đâu hết rồi! Cái loại não tàn viết kịch bản như cứt còn đòi làm marketing, định cho công ty phá sản hay gì!”
Mắng xong, cô ấy thở phào nhẹ nhõm, lúc châm thêm cà phê, cô ấy lấy điện thoại ra.
Gần ba năm trôi qua, cái CP từng hot hòn họt kia giờ có lẽ cũng nguội rồi, mấy người đu trend sớm đã chạy sang nhà khác, mấy bạn trẻ cũng phải lớn lên, đám người hâm mộ hưu trí còn lại nhiều nhất là thi thoảng chém gió với mấy người mới lạc đàn vài câu “ngày xưa chúng ta cũng oách lắm” là giỏi rồi, ấy thế mà siêu thoại “CP Mở Cửa” vẫn náo nhiệt như Tết.
“Hôm qua mọi người thấy bìa tạp chí “New York Times” chưa! Sở Sở nhà tui đẹp xuất sắc!”
“Xem rồi xem rồi, may mà màng điện thoại của tôi chống nước, hu hu hu tôi liếm màn hình tám trăm lần rồi.”
“Hôm qua thấy Sở Sở trên thời sự mà tôi sốc luôn, tôi chỉ đu CP người thật mà lại được ăn đến lên thời sự CCTV!”
“[Tập đoàn Thanh Nam và Công Nghệ CSQ chủ trì xây dựng bảo tàng lịch sử toàn cảnh lớn nhất thế giới, hàng trăm bảo tàng nổi tiếng trên toàn cầu với hàng chục vạn cổ vật trong bộ sưu tập sẽ xuất hiện trong đó] Ai nhìn thấy tin tức này mà ngẩng cao ngực nhỏ, chính là tôi đây!”
“Sở Thượng Thanh! Sao chị lại giỏi thế!”
“Nói thật ban đầu tôi đu CP chỉ muốn ăn đường ba ngày thôi, không ngờ đã qua ba năm rồi, lúc Sở Sở từ chức ở công ty tôi tưởng CP ông chủ x thư ký của tôi đã BE rồi, không ngờ lại thành ông chủ x bà chủ ha ha ha!”
“Lúc Sở Sở đi học tôi đã đổi sang đu CP nhà sử học nữ x chủ tịch rồi, không ngờ Sở Sở lại lên tạp chí kinh tế vì đầu tư quá giỏi, một năm kiếm mấy tỷ! Tôi vừa chấp nhận chuyện mình đang đu CP hai người có tiền, Sở Sở lại ra nước ngoài tham gia nghiên cứu lịch sử, tôi nghĩ dù là nhân vật nào tôi cũng đu tạm, hệ thống học viện đè ông chủ tôi cũng ok, kết quả Sở Sở nghiên cứu, nghiên cứu, cô ấy lại mang cổ vật về?! Các cậu từng thấy tiến sĩ lịch sử học nào nghiên cứu xong thấy cổ vật tốt rồi mang về nước chưa?! Lúc đó cả nhà tôi đều sốc luôn! Giữa trưa tôi xem tin tức CCTV mà cảm thấy là tôi không xứng đu CP!”
“Má ơi hôm đó tôi cũng phát điên luôn! Bỏ ra sáu trăm triệu mang về mười bốn món cổ vật ở nước ngoài giao nộp cho nhà nước! Lúc phỏng vấn trên CCTV cô ấy nói thu hoạch lớn nhất của cá nhân là sau đó phải viết hơn bốn mươi bài nghiên cứu luận văn chắc là sẽ có được bằng khảo cổ học! Má ơi Sở Sở nhà tôi là con vật thần kỳ gì vậy!”
“Tôi cũng nhớ ra ngày đó! Ngày đó tôi còn chưa nhảy hố, tôi xem tin tức trên Weibo có mấy chục nghìn bình luận đều nói gì mà tôi không xứng đu CP nên tôi mới tìm kiếm, kết quả tôi thẳng tiến vào hố luôn ha ha ha!”
“Các cậu thấy con rể trả lời phỏng vấn chưa? Cười chết mất, ‘Ứng dụng lần này của công nghệ AI toàn cảnh chủ yếu là để hỗ trợ nghiên cứu lịch sử Trung Quốc trên phạm vi thế giới’, đổi phạm vi thế giới thành vợ cũng không hề sai lệch nhé!”
“Cười chết mất, miệng thì nói toàn cầu, trong lòng toàn là vợ!”
“Cười chết mất, miệng thì nói AI toàn cảnh, trong lòng toàn là vợ!”
Người hâm mộ vừa trò chuyện vừa đăng ảnh, ảnh là đủ loại ảnh của Sở Thượng Thanh, có ảnh cô mặc tây trang màu xanh nhạt chụp cùng cổ vật mình mua về nước, có ảnh cô mặc áo bào dài màu đen mang hơi hướng Trung Quốc tham dự hội nghị thượng đỉnh ở nước ngoài, cũng có ảnh cô mặc áo phông quần jean đeo cặp sách đi trong khuôn viên trường Đại học P, mái tóc xoăn tung bay tùy ý.
Chỉ nói về ngũ quan, Sở Thượng Thanh không phải là một mỹ nhân, nhưng cô có những thứ rực rỡ hơn cả vẻ đẹp.
Nếu vẻ đẹp chịu cúi đầu trước cô, thì thứ đó cũng có thể được gọi là vẻ đẹp.
“Tôi thích nhất đoạn phỏng vấn của Sở Sở nhà tôi, ‘Sở hữu tài sản có ý nghĩa gì đối với tôi? Có nghĩa là nếu tôi không thể biến tài sản thành một phần thời gian, bản thân tôi sẽ bị thời đại vứt bỏ, tìm tòi quá khứ, tìm kiếm tương lai, đây là giá trị của người giàu mà tôi tin tưởng, và tôi sẵn lòng vì điều đó mà cúi đầu trước đồng tiền. Tôi đương nhiên yêu tiền, từ khi hai tuổi tôi đã biết tiền có ý nghĩa gì, có nghĩa là sự tự tin của một người khi đứng trên thế giới này, khi tôi có được sự tự tin này, tôi phải suy nghĩ xem mình nên trở thành người như thế nào… Trở thành Sở Thượng Thanh là tốt nhất, người khác không thể miêu tả tôi, nên chỉ có thể gọi tôi là Sở Thượng Thanh.’ A a a a a a a a a a a! Cứ nghĩ đến là da đầu tôi lại tê dại! Tôi thích Sở Thượng Thanh quá đi! Kiểu thích mà muốn hét lớn ấy, kiểu hét lớn mà không sợ làm ồn hàng xóm ấy!”
Bên dưới lại “A” lên một tràng, như là sân khấu kinh kịch mở màn.
Nhìn những tấm ảnh, Vu Lộ Lộ đang lười biếng thở dài.
Rũ bỏ thân phận “thư ký Sở”, Sở Thượng Thanh trở nên ngày càng chói sáng, so với cô, ông chủ ngốc nghếch suốt ngày bận rộn giữa ba mặt Thanh Nam, Lạc Hải và CSQ lại trở nên ngày càng trầm ổn.
Giống như, bầu trời và biển sâu.
Họ chiếu rọi lẫn nhau giữa trời và biển, giao nhau trên võng mạc của mọi người, lại hòa vào nhau ở nơi tận cùng thế giới.
Hai năm trước, khi Sở Thượng Thanh cùng lúc thi đậu nghiên cứu sinh tiến sĩ ngành lịch sử và nghiên cứu sinh thạc sĩ ngành tài chính của đại học P, cô từng có một cái mác nổi tiếng trên mạng xã hội – “Viết luận văn mệt rồi thì về làm chủ tịch hội đồng quản trị”, lúc đó có rất nhiều người nói là ngành xây dựng không khả quan nên không lấy được vốn vay từ ngân hàng, Thanh Nam mới bắt đầu dùng Sở Thượng Thanh làm marketing, bản chất vẫn là một chiêu trò tục tĩu kiểu thư ký nhỏ trèo cao lên ông chủ.
Điều khiến người ta không ngờ là, còn chưa đợi bộ phận pháp vụ của tập đoàn Thanh Nam ra tay, từ bạn học cấp ba đến giáo sư đại học, vô số người đã đứng ra nói đỡ cho cô.
Thế là rất nhiều nhân viên của Thanh Nam cũng không nhịn được nữa, lần lượt xắn tay áo tham gia vào cuộc chiến loạn xạ.
Vu Lộ Lộ vừa gọi điện thoại cho bộ phận quan hệ công chúng vừa giơ bàn phím xông pha chém giết:
“Đối mặt với một linh hồn độc lập tự cường thì ngay cả tiền bạc cũng chỉ là trang sức!!”
Hình ảnh đi kèm là ảnh Sở Thượng Thanh tham gia hội đồng quản trị ngồi ở vị trí cổ đông lớn, cô ấy còn photoshop thêm mấy chữ lên trên: “Tay nắm ngàn tỷ, cười xem gà chua”
Người kết thúc cơn sóng gió dư luận này là ông chủ ngốc nghếch.
Anh đăng ký một tài khoản mạng xã hội, đăng một đoạn:
“Sở Thượng Thanh là câu chuyện cổ tích thuộc về tôi. Tôi biết các bạn truyền thông muốn thấy điều gì, muốn tôi nói Sở Thượng Thanh ưu tú thế nào, tốt đẹp thế nào, mới cuối cùng giành được tình yêu của tôi. Đây là cái bẫy logic của các bạn, nếu tôi làm theo ý của các bạn, cũng tức là ngầm thừa nhận Sở Thượng Thanh vì đủ ưu tú nên mới giành được tình yêu của tôi, tình yêu của tôi là phần thưởng cuộc đời của cô ấy, đủ để chứng minh giá trị cuộc đời cô ấy.”
“Logic tiềm ẩn của các bạn là ‘cô ấy vốn không xứng’. Logic này là sai lầm. Tình yêu của tôi chỉ là một đoạn trong cuộc đời Sở Thượng Thanh, cuộc đời cô ấy có vô số đoạn, mỗi đoạn đều lấp lánh chói sáng, ngược lại tình yêu vốn nghèo nàn, nhút nhát, vô vị của tôi lại trở thành báu vật cuộc đời tôi vì được cô ấy trân trọng.”
“Tình yêu của chúng tôi không liên quan đến sự ưu tú của cô ấy, cũng không liên quan đến tài sản của tôi.”
“Nếu tôi thật sự phải cảm ơn điều gì vì tình yêu của mình, tôi cảm ơn hai chúng tôi đã kiên trì từng vòng tự quay của trái đất trước khi gặp nhau, trong những khoảng thời gian đó, chúng tôi đi trên quỹ đạo cuộc đời riêng, cuối cùng gặp nhau.”
Hình ảnh đi kèm là một bức ảnh, con hẻm hẹp cũ kỹ, dây điện chằng chịt, tuyết rơi dày đặc, người đàn ông cao lớn trong tuyết giơ ô, cô gái đầu nấm đi phía trước, ô nghiêng về phía cô ấy.
Hai người trong ảnh chỉ có bóng lưng, và dấu chân lộn xộn trên tuyết.
Đó là bức ảnh một đồng nghiệp nhiều năm trước xuống lầu hút thuốc tiện tay chụp, sau khi biết Sở Thượng Thanh và Phó Nam Thương ở bên nhau, anh ấy vô tình tìm thấy bức ảnh này, làm quà tặng cho họ.
Tối hôm đó, Vu Lộ Lộ kích động quá mức, gửi cho Sở Thượng Thanh khoảng chục cuốn sách tham khảo về nuôi chó.
Sau khi gửi xong, cô ấy ôm Kim Điều vừa khóc vừa gõ chữ:
“Đồ chó ngốc này đôi khi thật sự khiến người ta tức giận, sẽ cắn hỏng đồ, sẽ xé giấy vệ sinh, còn giả vờ vô tội, nhưng chó con thật sự rất yêu chủ nhân, bạn rời khỏi nó sẽ đợi, bạn không vui nó sẽ hoảng sợ, khi bạn nhìn nó thì bạn là cả thế giới của nó, bạn mất con chó này thì con tiếp theo và con tiếp theo nữa cũng không phải là con này nữa, con chó yêu bạn nhất trên thế giới này chỉ có một con đó thôi! Dù chó ngốc có ngốc đến đâu thì bạn nhất định đừng bỏ rơi chó ngốc nhé hu hu hu hu hu!”
Đương nhiên, đợi đến khi bình tĩnh lại, cô ấy vẫn sẽ nói mình gửi nhầm.
Nhưng tối hôm đó Sở Thượng Thanh không trả lời cô ấy.
Sáng hôm sau, ông chủ ngốc nghếch của cô ấy cũng không xuất hiện ở công ty đúng giờ.
Hì hì hì…
Nhận ra mình lại bắt đầu nghĩ ra mấy thứ phế liệu có màu sắc rồi, Vu Lộ Lộ kết thúc việc lười biếng, bưng cốc cà phê đi ra khỏi phòng trà.
Còn chưa ngồi yên vào chỗ, cô ấy đã thấy ông chủ ngốc nghếch từ văn phòng đi ra.
“Cô, vào đây.”
“Ồ.”
Vu Lộ Lộ cầm lấy tập tài liệu mình đã sắp xếp.
Chỉ có chuyện này mới khiến ông chủ tự mình ra tìm cô ấy.
“Thưa sếp, đây là những cách tổ chức kỷ niệm ba năm yêu nhau mà tôi tìm trên mạng.”
Không sai, kỷ niệm ba năm, hơn nữa, phương án đã được xếp đến số tám trăm mấy rồi.
Tám trăm mấy phương án này cũng không phải một mình Vu Lộ Lộ nghĩ ra, tổng cộng cô ấy tìm được hơn một trăm phương án, hơn nữa cô ấy tự nhận là một trăm mấy phương án đáng tin cậy nhất trong đó, không biết ông chủ lại tìm ở đâu ra mấy vị Ngọa Long Phượng Sồ* lại hiến kế cho ông chủ tặng quà khi nhảy dù xuống miệng núi lửa.
*Ngọa Long Phượng Sồ (卧龙凤雏) là một thành ngữ tiếng Trung, xuất phát từ tiểu thuyết Tam Quốc diễn nghĩa, dùng để chỉ hai nhân vật Gia Cát Lượng (Ngọa Long) và Bàng Thống (Phượng Sồ), là hai mưu sĩ tài ba thời Tam Quốc.
Ghê thật, Sở đổng đáng kính của cô ấy chỉ tính toán số tiền bồi thường bảo hiểm tai nạn cá nhân và các bước yêu cầu bồi thường trong lòng thôi mà!
Còn có một phương án có thể so sánh với phương án này là tỏ tình khi lặn biển sâu, sau khi Vu Lộ Lộ xem xong chỉ có một suy nghĩ, đó là khi hai người họ mua vé tàu, thư ký Sở, à, chủ tịch Sở đã biết ông chủ lại định giở trò rồi!
“Không có ý nghĩa.”
Phó Nam Thương nhanh chóng xem xong tất cả phương án, sau đó lắc đầu.
“Tôi thấy cái nhảy dù miệng núi lửa kia…”
“Sếp, Sở đổng có lẽ căn bản sẽ không nhảy, chỉ gọi điện thoại nhờ người liên hệ công ty bảo hiểm.”
“Ồ.”
Phó Nam Thương im lặng một lát.
“Cái đảo hoa kia…”
“Sếp, lúc anh mua đảo, Sở đổng đã biết anh định làm gì rồi.”
Phó Nam Thương thở dài.
“Cái vụ ngắm sao ở Nam Cực cũng được đấy chứ!”
“Sếp, tôi bổ sung thêm vào phương án này nhé, anh sẽ ở Nam Cực, đêm khuya, năm nghìn con chim cánh cụt vây thành hình trái tim để xem anh làm.”
“… Một nghìn con cũng được.”
Thư ký Vu nở nụ cười giả tạo chuyên nghiệp.
Phó Nam Thương tự kỷ.
Phó Nam Thương từng thề thốt sau khi anh và Sở Thượng Thanh ở bên nhau, rất nhanh anh sẽ cầu hôn, nhưng hai người vừa ở bên nhau không lâu thì Sở Thượng Thanh bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi, anh không nỡ làm phiền, tiếp đó Sở Thượng Thanh bắt đầu nghiên cứu, anh không muốn cô phân tâm… Đã ba năm rồi, cái “rất nhanh” của anh vẫn còn xa vời vợi.
Sau khi thật sự ở bên nhau, mối quan hệ tượng trưng của “hôn nhân” đối với hai người họ lại mất đi ý nghĩa.
Lấy hộp nhẫn làm bằng bạch kim và kim cương từ trong túi ra, anh cẩn thận mở nó.
Đây là một chiếc nhẫn với viên thiên thạch màu xanh ngọc bích làm đá chủ, đây là thứ anh có được từ tay một nhà sưu tầm tư nhân, viên thiên thạch chỉ cỡ móng tay người nhưng bên trong có những đường vân cực đẹp, trông dễ vỡ nhưng lại vô cùng cứng cáp.
Giống như Sở Thượng Thanh.
Đây là món quà kỷ niệm ba năm anh chuẩn bị cho Sở Thượng Thanh.
Rất nhiều người vì quá giàu có, cảm thấy trật tự trên thế giới này đang trói buộc họ, Phó Nam Thương lại cảm thấy thứ trói buộc mình là trình độ phát triển khoa học kỹ thuật hiện tại của con người.
Mấy hôm trước, Trần Chương Hàm gửi cho anh một video để anh tham khảo, nhìn ảo thuật gia giấu chiếc nhẫn trong cổ họng, Phó Nam Thương dù EQ thấp đến mấy cũng biết mình mà làm vậy thì Sở Thượng Thanh dù không cảm thấy ghê tởm cũng sẽ tống anh vào bệnh viện kiểm tra đường tiêu hóa và não bộ trước.
Sau khi từ bỏ kế hoạch niêm yết ở nước ngoài, rõ ràng là đầu óc Trần Chương Hàm có vấn đề vì quá rảnh rỗi.
Thế là Phó Nam Thương phái anh ta sang Ả Rập Xê Út để mở rộng thị trường game mới ở nước ngoài.
Còn Tống Thấm Nhã, cô ấy chỉ gửi cho anh một cái “Tìm lại đam mê khác biệt từ những khung cảnh quen thuộc.rmvb”, Phó Nam Thương mở ra xem, hai phút sau anh thấy bốn cái chân đan chéo nhau duỗi trên bàn làm việc, thế là anh tắt video và chặn phú bà họ Tống cùng với cái video của cô ấy.
“Sếp, hay là anh cứ tập trung vào những chi tiết trong cuộc sống đi, cứ theo đuổi kiểu khiến Sở đổng trở tay không kịp ấy.” Vu Lộ Lộ thành thật khuyên nhủ, con chó nhà cô ấy ngậm một quả bóng cười hớn hở chạy về cô ấy còn thấy bất ngờ nữa là! Tuy cô ấy vừa xem mấy trăm lần cái kiểu cắt bánh kem ra thấy hộp nhẫn trong bánh, nhưng cô ấy thấy bình thường cũng chưa chắc đã không tốt.
Có cả hành tinh và cổ phần ở trước mặt, kỳ vọng của Sở Thượng Thanh đối với hình thức tặng quà của ông chủ ngốc nghếch chắc chắn sẽ không cao hơn “kỳ vọng lớn lao” của cô ấy đối với việc Kim Điều nhà cô ấy bắt chuột đâu.
Rõ ràng Phó Nam Thương không vui lắm.
“Thôi, cô ra ngoài trước đi.”
Kỷ niệm ba năm ngày yêu nhau tuyệt vời nhất trên đời này như thế nào, Phó Nam Thương đều muốn thể hiện cho Sở Thượng Thanh xem.
Nếu ở trên sao Hỏa lãng mạn nhất, anh cũng không ngại đầu tư nghiên cứu tàu vũ trụ quốc gia ngay bây giờ. Đáng tiếc là bước chân của con người vẫn còn quá nhỏ bé, không thể giải quyết được động lực học sắc tử lượng tử và lý thuyết dây, mọi tưởng tượng về sự lãng mạn đều chỉ là sự ngưỡng vọng từ Trái Đất.
Những mảnh thiên thạch lấp lánh phản chiếu vào mắt, không biết bao nhiêu lần Phó Nam Thương tưởng tượng dáng vẻ Sở Thượng Thanh đeo chiếc nhẫn đó.
“Sếp, Sở đổng đến rồi!”
“Bụp!”
Phó Nam Thương nhìn bàn tay trống rỗng, cuống cuồng tìm chiếc nhẫn của mình.
Chiếc mô tô màu đen dừng lại dưới tòa nhà Thanh Nam, người phụ nữ mặc áo khoác đen cởi mũ bảo hiểm, bước xuống xe, nhân viên tập đoàn đứng thành hai hàng bên trong đại sảnh.
“Chào Sở đổng.”
Người phụ nữ gật đầu, đi dọc theo thảm đỏ đến thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất.
Trong đại sảnh, một đối tác mới đi ngang qua không hiểu chuyện gì, hỏi người của Thanh Nam bên cạnh:
“Người vừa rồi khí chất mạnh mẽ quá, là bà chủ của các anh à?”
“Là cổ đông lớn nhất của công ty chúng tôi, là sếp.” Nữ nhân viên Thanh Nam cười rạng rỡ đầy tự hào.
Đến tầng cao nhất, cửa thang máy mở ra, một nhóm trợ lý lại tươi cười chào đón:
“Sở đổng, sếp đang ở trong ạ.”
Sở Thượng Thanh mỉm cười nói: “Tôi biết rồi, cảm ơn.”
Bốn trợ lý lớn ban đầu nhìn cô bước vào văn phòng, trên mặt nở nụ cười ngầm hiểu ý.
Lộ Nhất Dao liếc nhìn thời gian, cảm thấy hôm nay ông chủ chắc sẽ không giao việc phiền phức nữa.
Lâm Ngữ ngồi vào chỗ, trong lúc viết thư từ qua lại tiếp tục cá cược với người khác xem khi nào ông chủ cầu hôn thành công.
Tô Nhuế có một ý tưởng đồng nhân mới, tiếc là phải về nhà mới dám viết, những nội dung đó mà để lại một chữ trên máy tính công ty, cô ấy sợ mạng bị mình làm cho tê liệt luôn.
Vu Lộ Lộ bước vào phòng trà nước, vui vẻ gửi một loạt biểu tượng cảm xúc gào thét vào nhóm.
“Có hai công ty nước ngoài muốn hợp tác với chúng ta để phát triển thiết bị đeo được, ngoài ra, dự án viện trợ giáo dục đã nói trước đó em đã ký rồi, đã gửi tài liệu cho anh xem rồi.”
Đến công ty, đương nhiên Sở Thượng Thanh phải nói chuyện chính sự, nhưng nói được vài câu, cô lại không thể tiếp tục nữa.
Vì ai đó đang đứng cạnh bàn làm việc, dùng ánh mắt long lanh (???) nhìn cô.
“Sao vậy?”
“Không có gì, lúc em vừa vào trông đẹp trai quá.”
Lúc nói chuyện, Phó Nam Thương cố gắng không nhìn xuống đất, càng không tìm chiếc nhẫn.
Sở Thượng Thanh mỉm cười, từ từ tháo đôi găng tay da trên tay ra: “Trong giờ làm việc, chủ tịch không được quyến rũ thành viên hội đồng quản trị của công ty.”
Phó Nam Thương cảm thấy mình mới là người bị quyến rũ.
Người đàn ông đẩy gọng kính, cúi đầu nói: “Cổ đông lớn, anh có chút công việc cần báo cáo với em.”
Người phụ nữ ngồi trên ghế, nhìn người đàn ông lấy tài liệu ra.
“Đây là những dự án trước kia còn dang dở cần em xem qua.”
Xem qua tài liệu, Sở Thượng Thanh ngước mắt nhìn anh.
“Sao anh lại đứng?”
Đương nhiên là sợ ánh mắt của Sở Thượng Thanh nhìn xuống phía dưới, rồi phát hiện ra chiếc nhẫn anh vẫn chưa tìm thấy!
“Bịch.” Anh ngồi phịch xuống bàn làm việc.
Trơ mắt nhìn anh vắt chéo chân lên, Sở Thượng Thanh bắt đầu nghi ngờ hai ngày mình đi công tác, Phó Nam Thương lại làm ra mấy cái “nguyên tắc” hay mấy cái “kế hoạch” gì đó rồi.
Trong lòng có quỷ, động tác của Phó Nam Thương càng thêm táo bạo.
Cởi nút măng sét tay áo, anh cúi đầu cười nói: “Hôm nay hơi nóng, sếp không thấy vậy sao?”
Sở Thượng Thanh nheo mắt lại, cô liếc nhìn thời gian.
“Hôm nay anh định tan làm muộn à?”
Ngón tay Phó Nam Thương chạm vào cằm Sở Thượng Thanh: “Sếp muốn anh tăng ca, đương nhiên anh không có ý kiến.”
Anh ta cúi đầu, tỏ vẻ ngoan ngoãn, tay chống lên thành ghế sau lưng Sở Thượng Thanh.
Sở Thượng Thanh từ từ đánh giá anh, từ lông mày từ từ đi xuống, cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại ở cổ áo anh.
Chỉ bằng ánh mắt, cô đã khiến Phó Nam Thương quên mất mục đích ban đầu của mình.
Ngón tay nâng lên, nhẹ nhàng chạm vào yết hầu của Phó Nam Thương, Sở Thượng Thanh hỏi: “Em nên gọi anh thế nào đây? Thư ký Phó?”
“Sếp, anh đây.”
Nắm lấy cà vạt của Phó Nam Thương, Sở Thượng Thanh thản nhiên nói:
“Sole, khóa cửa lại.”
Bàn làm việc gỗ thật rất chắc chắn.
Độ đàn hồi và độ mềm của ghế số pha cũng rất tốt.
Ánh hoàng hôn còn sót lại chiếu vào bên ngoài bức tường kính lạnh lẽo.
Phó Nam Thương, cởi hết cúc áo sơ mi, ôm Sở Thượng Thanh vào lòng.
“Sở Thượng Thanh. Anh thích em.”
“Em cũng thích anh.” Thư ký Sở mỉm cười nói, giữa các ngón tay cô, một tia sáng xanh lục lấp lánh, đó là thiên thạch, “Anh có thể đeo nhẫn cho em rồi.”
Chú chó nào đó đã nỗ lực hai tiếng đồng hồ: …
_Hoàn toàn văn_
***
Lời tác giả:
Cảm ơn mọi người đã cùng tôi thực hiện chuyến hành trình hoàn thành ước mơ tuổi thơ! Tôi luôn mơ ước có một bộ truyện tổng tài bá đạo và thư ký như thế này! Mơ ước nhiều năm nhưng chưa từng thấy ai viết, lần này tôi tự mình biến nó thành một ly chè xoài bưởi thật lớn! Hy vọng mọi người đều cảm thấy chua chua ngọt ngọt và hài lòng!
Ban đầu định viết cảnh chó ngốc cầu hôn! Nhưng tôi viết đến tám nghìn chữ mà chó ngốc vẫn không cầu hôn được, sao tôi lại viết ra một con chó vô dụng như thế này!
Vò tai chó giận dữ!