ads
Cỏ Blog Chệch Hướng

Chệch Hướng

1.

Bên bờ biển Hoa Đông có một thị trấn đánh cá nhỏ, trong thị trấn có một chàng trai trẻ tên A Hàng.

Năm nay A Hàng mười bảy tuổi, thân cao hơn một mét tám. Mái tóc của anh luôn được cắt ngắn, gọn gàng, nước da ngăm đen, đôi mắt một mí, khi không cười nhìn qua có vẻ hơi hung dữ.

Nhưng mọi người trong thị trấn đều biết A Hàng không hề dữ. Anh là người thật thà và tốt bụng, ít nói và thường làm mọi việc một cách lặng lẽ.

Mùa hè trong thị trấn đánh cá nhỏ thường có bão, nước lũ tràn ngập đường phố, cản trở người đi bộ tại các ngã tư. A Hàng sẽ đi đôi dép màu đen, bế từng đứa trẻ sang đường.

“Lưng anh A Hàng vừa rộng lại vừa ấm áp.” Trẻ em ở thị trấn đánh cá nhỏ rất thích anh.

Các ông bố trong thị trấn cũng rất thích A Hàng. Bọn họ ăn nhờ biển, sống nhờ biển, thường phải ra khơi đánh cá. Đi biển rất khổ, phần lớn người trẻ tuổi đều không muốn đi, nhưng A Hàng lại đồng ý. Nếu tàu nhà ai thiếu nhân ng, chỉ cần thông báo cho A Hàng một tiếng, chàng trai sẽ đến đúng giờ đúng chỗ.

2.

Trong kỳ nghỉ hè giữa năm lớp 11 và lớp 12, Lương Thi Nhĩ đã cãi nhau với bố mẹ.

Trong cơn tức giận, cô mua vé xe, thu dọn hành lý, từ thành phố đi đến thị trấn đánh cá nhỏ.

Bố cô xuất thân từ một thị trấn đánh cá nhỏ, sau đó ở lại thành phố làm việc chăm chỉ và định cư, lập gia đình, rồi có Lương Thi Nhĩ.

Ông nội cô sống ở một thị trấn đánh cá nhỏ, bà nội cô đi sớm, bố cô muốn đưa ông nội từ quê lên sống ở thành phố lớn. Ông nội không chịu, nói rằng ông đã sống ở đó cả đời và sẽ không bao giờ rời đi. Hơn nữa thú vui lớn nhất của ông bây giờ là câu cá trên biển, khi đến thành phố, ông chỉ có thể nhìn hải sản đông lạnh ở chợ rau.

Vì vậy, hằng năm gia đình Thi Nhĩ sẽ dành thời gian về quê với ông, thời gian ở lại không lâu, chủ yếu là vào mấy ngày Tết. Những năm gần đây, bố Lương luôn chở ông từ thị trấn lên thành phố đón năm mới, Thi Nhĩ đã lâu không đến thị trấn đánh cá nhỏ này.

Thời điểm Thi Nhĩ đến nhà ông nội, ông đang đi câu cá ở bờ biển chưa về, cô đành một mình đi ra ngoài tìm.

Những năm gần đây, ngành du lịch ở thị trấn đánh cá nhỏ phát triển khá tốt. Có một bãi biển được phát triển thành khu danh lam thắng cảnh, thu hút nhiều khách du lịch nước ngoài, thúc đẩy nền kinh tế của thị trấn phát triển mạnh mẽ.

Khu danh lam thắng cảnh cách nhà ông nội cô không xa nên Thi Nhĩ đi bộ đến đó. Đi ngang qua một ngôi nhà, cô nghe thấy một dì ở bên trong ôm một chiếc túi nilon căng phồng gọi một thanh niên bên đường: “A Hàng, đến đây, đến đây, đây là cá khô vừa mới phơi nắng, cháu lấy về ăn đi.”

Người thanh niên liên tục từ chối, nhưng lại ăn nói vụng về đến mức không thể từ chối được sự nhiệt tình dì ấy, cuối cùng chiếc túi nilon vẫn nằm trên tay anh, ánh mắt anh hiện lên vẻ bất đắc dĩ.

Thi Nhĩ nhìn thấy rất thú vị, bật cười thành tiếng.

Có lẽ tiếng cười này đã thu hút sự chú ý của A Hàng, anh nhìn sang, nhưng Thi Nhĩ đã quay người, tiếp tục đi theo con đường của mình, bỏ lỡ vẻ mặt giật mình thật lâu của A Hàng.

Để lại bình luận

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

ads